Không là giả vờ nghèo khổ, nhưng cũng thể quá phô trương, khiến còn thu hút sự chú ý hơn cả xưởng trưởng.
Hứa Anh Hà , trong lòng Khương Song Song dâng lên một cảm xúc khó tả, nên thế nào nhỉ?
Giống như cảm động hoặc là yên lòng.
Yên lòng vì Hứa thật sự trưởng thành.
Cảm giác thật sự chút dở dở , như thể phận của hai họ hoán đổi, cô thể vì trưởng thành mà cảm thấy yên lòng.
cũng đúng là như , bà một công việc, còn thủ tục khoe khoang khắp xưởng dệt, xe đạp , gặp ai cũng vài câu.
Bây giờ cảm thấy nên quá phô trương, việc vẫn nên định thì hơn.
Đây là trưởng thành thì là gì?
Khương Song Song hứng thú hỏi: “Vậy thấy chúng nên thế nào?”
Hứa Anh Hà suy nghĩ một chút: “Hay là quần áo mới năm nay chúng đừng may nữa?”
Khương Song Song lắc đầu: “Không , con nhiều việc như là để mặc hơn, ăn ngon hơn, nếu trong túi tiền mà còn giả vờ tiết kiệm, con cố gắng như để gì?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tiền cũng dám tiêu, cứ thẳng mặc kệ đời là .
Dù cũng ăn ngon mặc , chi bằng đừng tốn sức cố gắng.
“… Con cũng lý.” Hứa Anh Hà nghĩ cũng , nếu điều kiện sống khác gì đây, còn sức mà tiếp tục cố gắng?
nếu đổi, thế nào?
“Vậy con thấy chúng nên thế nào?”
“Đầu tiên ngoài ưỡn thẳng lưng, điều kiện của chúng là do chúng lao động mà , trộm cướp, dù ghen tị thì ?” Đây chính là lý do Khương Song Song mạo hiểm, bởi vì cô hành động ngay thẳng, dù khác ghen tị thì ?
Vừa bắt thóp của cô, đ.á.n.h cô, thì chỉ thể ở trong bóng tối tiếp tục ghen tị thôi: “Nếu thật sự cảm thấy yên tâm, thì ít nhiều , dùng hành động cho tất cả những gì đều là nhờ đôi tay .”
Hứa Anh Hà mà ngây , như thể ngờ Song Song thể những lời lý như .
Im lặng một lúc lâu mới từ từ tiêu hóa hết.
vẻ mặt bà trở nên chút kỳ quái: “… nhà chúng thể trở nên như thật sự nhờ đôi tay của , mà là nhờ con gái con.”
Về điểm bà vẫn tự .
Nếu dựa chính , chắc chắn cũng ít việc, nhưng bây giờ e là vẫn nhà cũ bóc lột, tháng nào lương cũng đến tay .
Tuy ăn mặc, nhưng điều kiện còn bằng hộ nghèo, so với bây giờ thì kém xa.
Khương Song Song nhẹ: “Vậy thì càng đơn giản hơn, cứ để họ con nhiều hơn , ngoài việc dựa đôi tay lao động …”
Nói đến đây, cô giơ tay chỉ thái dương của : “Còn dựa đầu óc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-231.html.]
Hứa Anh Hà .
đột nhiên cảm thấy gì đó đúng: “Sao thế, con đang đầu óc ?”
Khương Song Song nhún vai: “Con .”
“…” Hứa Anh Hà bộ dạng của cô, lòng bàn tay chút ngứa ngáy, lúc Khương Tiểu Chu nhà, bà nghĩ ngợi liền xách tai : “Đừng suốt ngày chỉ lêu lổng bên ngoài, thêm chút sách , đừng để đến lúc nghiệp cấp ba cũng xong.”
Khương Tiểu Chu cúi né tránh, trốn lưng chị hai, ló đầu : “Dù nghiệp cũng của con, trong trường căn bản là giáo viên dạy.”
Hứa Anh Hà nhíu mày.
Chuyện bà cũng nhắc đến ở xưởng, cách đây lâu trường nghỉ học một thời gian dài, bây giờ cuối cùng cũng mở lớp nhưng phần lớn thời gian đều để học sinh tự học, căn bản chẳng giáo viên dạy học.
Không đám học sinh còn thể học hành t.ử tế .
Khương Song Song cho một ý kiến: “Tam Nha ở sân bên cạnh học giỏi , gì thì hỏi nó.”
Nói xong, cô ngẩng cằm về phía Hứa: “Bảo lấy cho con một vốc kẹo, coi như là học phí.”
“Ý , ý .” Hứa Anh Hà liên tục gật đầu: “Khu tập thể nhà chúng chỉ Tam Nha là học giỏi nhất, nếu vì nào thi nó cũng đầu, bà nội nó chịu cho nó học tiếp .”
Vừa thông minh dám liều, gia đình cũng vì thấy thành tích của nó mới cho nó học tiếp, so với thành tích của Tam Nha, Khương Tiểu Chu đúng là t.h.ả.m nỡ …
Bà cũng dám nhắc đến.
Có Tam Nha giúp đỡ phụ đạo, thành tích thể đầu, chỉ cần thể nghiệp thuận lợi là .
Bà dậy, định mở tủ lấy kẹo.
lúc lấy bà còn nhớ một chuyện: “Hôm nay chị cả con gọi điện thoại về, là nhận bưu kiện, ngờ gửi đến nhanh như , con bé đó còn béo hơn một chút, nghĩ là đừng may thành quần áo nữa, gửi thẳng vải cho nó…”
“Đừng vội gửi.” Khương Song Song ngắt lời bà: “Mẹ, ngày mai liên lạc với chị cả, bảo chị hỏi thăm xem nếu chỉ tiêu công việc thì thủ tục về thành phố thế nào.”
Tay Hứa Anh Hà khựng , bà đột ngột đầu: “Con nhường công việc cho nó?”
Khương Song Song gật đầu: “Chị cả con, hai năm nữa Tiểu Chu cũng thể , chúng nó cũng thể ở thành phố bên cạnh .”
“Thật , chị cả thể về ?” Khương Tiểu Chu bên cạnh phấn khích nhảy múa, nhớ chị cả lắm!
Sau nếu phạm gì, chị cả giúp che chở sẽ ai đ.á.n.h nữa.
Hứa Anh Hà gì, bà đột nhiên dậy phòng trong, cửa phòng đóng , ai bà đang gì bên trong.
Khương Tiểu Chu chút khó hiểu: “Mẹ ?”
Khương Song Song giải thích, mà nhắc nhở : “Em nên nấu cơm ? Nướng giúp chị mấy củ khoai lang nữa, ngày mai chị mang ăn.”
“Có cho rể ? Vậy em chọn cho mấy củ ngon!” Khương Tiểu Chu xắn tay áo khỏi cửa, tiên nhanh nhẹn chuẩn một chút, đó chọn mấy củ khoai lang hình dáng , đợi lửa cháy lên liền nhét thẳng bếp lò.