Mượn bảy tám trăm sợ là mười mấy năm đều trả nổi, những thích rõ gốc rễ ai tình huống nhà ông, ai dám cho bọn họ mượn nhiều tiền như ?
Khương lão đầu lúc thật phiền.
Rốt cuộc là cái tên đáng ghét nào gọi Khương Song Song tới?
Những khác ngẫm cũng đúng.
Nói dễ , nhưng cẩn thận ngẫm liền đây là một câu suông, căn bản tin .
Khương lão đầu mím môi lời nào nữa, trong phòng cũng ông , xé rách nhiều hơn nữa nhưng bọn họ nộp tiền lương lên, nếu nộp tiền gặp chuyện tìm trong nhà tìm ai?
Không để ý tới ông già nữa, Khương tứ tẩu mở miệng : "Dù Tiểu Quốc thể xuống nông thôn, nếu mua danh ngạch thì để nó thế chỗ công việc của cha nó."
"Vậy ?" Khương đại tẩu vui, "Tiểu Quốc tiếp ban, tiền lương giảm xuống mười lăm đồng, lập tức thiếu hơn hai mươi đồng tiền thu nhập."
Khương nhị tẩu sờ sờ mũi, lời bà dám tiếp lời.
Lúc cha bọn nhỏ đem công việc nhường cho Tiểu Bằng, trong nhà cũng ít chỉ mũi vợ chồng bọn họ mắng.
"Sao ? Khương Tiểu Bằng nhà chị hai thể, Tiểu Quốc nhà ?" Khương tứ tẩu tức giận đến nước mắt sắp chảy , "Cũng đúng, con trai nhà các , các đau lòng."
"Nhà con trai xuống nông thôn ?" Khương đại tẩu phản bác.
Khương nhị tẩu theo : " , con trai lớn con gái lớn cũng xuống nông thôn ? Nói giống như chỉ cô chịu thiệt , cô rõ ràng, hiện tại trong nhà con cái xuống nông thôn chỉ cô."
"Các đó là tự nguyện!" Khương tứ tẩu gào thét, "Bị khác lừa vài câu liền hấp tấp đưa con cái xuống nông thôn, chúng nó loại như các gặp đại tội, giống, luyến tiếc Tiểu Quốc chịu tội!"
Ba chị em dâu cãi thành một đoàn, đàn ông nhà họ Khương buồn bực lên tiếng, từng ủ rũ cụp đuôi.
Cả căn phòng, là trầm muộn đến .
Khương lão đầu ồn ào đến đau đầu, tức giận dâng lên, trực tiếp một cước đem ghế bên cạnh xốc lên: "Ồn ào cái gì mà ồn ào, già các còn ở trạm y tế, nháo đến cả nhà an ninh?"
Lời rơi xuống, trong phòng ngắn ngủi an tĩnh vài giây.
Ngay đó ba chị em dâu cãi ầm ĩ.
"Dù đồng ý chuyện tiếp ban, hiện tại trong nhà vốn dĩ liền còn bao nhiêu tiền, mỗi tháng thiếu hai mươi đồng sợ là sẽ c.h.ế.t đói ."
Khương đại tẩu thanh âm to nhất, bà rốt cuộc hô lên lời : "Muốn tiếp ban thì phân gia, đừng liên lụy cả một đại gia đình."
"Không !"
"Chị nghĩ lắm! Dựa cái gì trong nhà mua công việc cho chị chị liền phân gia? Muốn phân, thì đem công việc của chị nhường cho Tiểu Quốc nhà !"
"Dựa cái gì nhường cho Tiểu Quốc nhà cô? Nam Nam nhà cũng là một trong những đứa xuống nông thôn, vì thể phân cho nó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-23.html.]
Khương đại tẩu nắm lấy danh ngạch công việc nhường, nghĩ phân gia nhà liền hai phần công việc.
Khương nhị tẩu thuộc về đục nước béo cò, bà mới để ý con gái xuống nông thôn , chỉ nghĩ từ bên trong vơ vét chút chỗ .
Khương tứ tẩu thật lòng vì con trai độc nhất, chính là kiến thức qua mấy đứa cháu trai cháu gái khi xuống nông thôn sống gian nan, thế nào cũng để con trai chịu khổ.
Ba chị em dâu cô một câu một câu, cãi đến là túi bụi.
"Vẫn là sinh quá nhiều." Khương Song Song chậm rì rì , "Chỉ cần sinh ít mấy đứa, cũng đến mức cãi hung như , ông nội ông cũng sẽ tức giận đến mức đá cái ghế yêu quý của ."
Khương lão đầu lúc đau lòng đến .
Ghế bảo bối của ông a, cư nhiên hủy ở chân ông.
Sớm ... sớm thật nên sinh nhiều như .
Mình sinh nhiều, mấy năm bởi vì bốn trai một gái, ông ít đắc ý ở bên ngoài.
theo bốn đứa con trai khi kết hôn một đứa tiếp một đứa sinh, cao hứng nhiều áp lực là càng ngày càng lớn, mặc kệ là cháu trai là cháu gái ông đều thiếu, nhưng vẫn là một đứa tiếp một đứa tới.
Đến bây giờ, bao gồm cả mấy đứa xuống nông thôn, tổng nhân khẩu cả nhà vượt qua hai mươi !
Hơn hai mươi là khái niệm gì?
Mỗi tháng tiêu hao lương thực thể chất thành đống, hàng tháng đều chỗ dùng đến tiền, ông và bà nhà thích ăn mảnh, bao nhiêu năm nay tích cóp tiền, còn bởi vì trong nhà thật sự là quá thể ăn!
"Chi bằng phân gia, từng hộ sống cuộc sống nhỏ của , thể sống , dựa bản lĩnh các nhà."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Khương lão đầu đầu trừng mắt cô một cái: "Mày chỉ mong ngóng phân gia đúng ?"
"Ông nội mong ngóng ?" Khương Song Song khẽ, "Nhìn xem ông Lưu cách vách, ngày tháng đó mới thoải mái , hàng tháng cầm tiền dưỡng lão của con cái, ăn lo ăn, mặc lo mặc, mỗi ngày đ.á.n.h cờ thì là câu cá, ngài so với ông , ngày tháng trôi qua còn bằng con ch.ó..."
Hơi dừng , cô bộ như phản ứng : "Có khó một chút ? Ông cụ đừng giận, đây cháu gái đau lòng ông ?"
Khương lão đầu tức giận đến nhảy dựng.
Đau lòng ông sống còn bằng con ch.ó ?
Có điều... lời nha đầu ngược đến tâm khảm ông.
Ông là thật sự quản cái nhà nữa.
Quản tới quản lui, tóc là từng nắm từng nắm rụng, ban đêm mơ đều ngủ yên , trời sáng liền phát sầu chuyện khẩu phần lương thực, ông hiện tại một bó tuổi còn ngày ngày chạy tới văn phòng đường phố cầu, chỉ hy vọng nhận chút việc thủ công trợ cấp chút trong nhà, ngày ngày xếp bằng giường bận rộn đến đau lưng mỏi eo, nhưng một đứa con cái đau lòng ông.
Bên tai vẫn là thanh âm mấy cãi ầm ĩ.