Hơi tham ăn việc.
Cái việc là nông ruộng.
Mấy thím tận mắt thấy thằng khốn Phùng Nhị Xuyên lén giặt đồ lót cho Khương Hoan Hoan, ngay cả vớ cũng là tự tay vò.
Thật sự nỡ !
còn cách nào, Phùng Nhị Xuyên tự cam tâm tình nguyện, thím còn thể gì?
Điều duy nhất cảm thấy vui là kết hôn gần hai năm, Khương Hoan Hoan vẫn chuyện kết hôn với nhà đẻ, cứ như thể họ đáng để gặp mặt .
Thím Phùng lấy hai túi vải từ trong tủ .
Lần lượt múc mỗi túi năm cân gạo, thím đưa cho con gái: “Hai chị dâu con mỗi một túi, lát nữa con nhắc hai con, bảo nó mang túi lương thực cùng đến bưu điện, gửi cho nhà vợ nó.”
Hai cô con dâu mỗi năm cân, thiên vị.
Đợi vài năm nữa sẽ chia thành bốn phần, bốn đứa con mỗi đứa một ít. Thành tựu lớn nhất đời thím chính là sinh bốn đứa con .
Ngày thường tuy lúc tức giận, nhưng đứa nào cũng là tay việc giỏi, cũng nhiều tâm địa , cả nhà hòa thuận là mãn nguyện lắm .
Dù chúng đều lập gia đình chia đồ ngoài thím cũng vui lòng. Không còn cách nào khác, con cái nhà thím đứa nào cũng giỏi giang, dù cuộc sống luôn gặp những trắc trở, nhưng cả nhà cùng lụng, trắc trở lớn đến họ cũng thể vượt qua.
Lúc bọn trẻ còn nhỏ mới thực sự khó khăn, già chăm, trẻ cũng chăm, gánh nặng đều đè lên vai thím và lão Phùng, bệnh tật của lão Phùng cũng là do lao lực mà .
Năm đó lão Phùng phát hiện bệnh, điều duy nhất thím thấy may mắn là may mà bệnh phát sớm hơn hai ba năm, nếu thím thật sự chống đỡ thế nào. Bây giờ con cái đều sức lực, chỉ cần tiếp tục chăm chỉ việc, cuộc sống sẽ ngày càng hơn!
mà...
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thím Phùng hít một thật sâu, ngẩng đầu hét lớn: “Sao còn lề mề thế? Có định ngủ đến khi mặt trời chiếu m.ô.n.g mới dậy hả? Phùng Nhị Xuyên, mày cái thằng khốn kiếp mau cút dậy cho tao!”
Ăn một bữa cơm cũng mời ba bốn , một ngày mắng mấy là thấy thoải mái, thằng nhóc sinh là để mắng.
“Mẹ, chúng con dậy !” Khương Hoan Hoan khỏi phòng , theo là Phùng Nhị Xuyên tay cầm một chiếc nón lá.
Chiếc nón lá khác với của khác, đó còn buộc một dải vải màu hồng, khi đội còn thể thắt nơ bướm cằm, chắc chắn mắt.
Mọi đều nghĩ là Khương Hoan Hoan tự cho , còn khen cô là thành phố khéo tay, mắt thẩm mỹ thời thượng.
thực là Phùng Nhị Xuyên tối hôm đó thắp đèn dầu trong phòng, từng mũi kim một may nên.
Ăn một bát cháo nóng hổi, lúc ngoài trong tay còn cầm hai củ khoai lang nướng.
Củ khoai lang nướng nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay.
loại khoai lang nướng lên sẽ thơm ngọt hơn, ăn ngon hơn loại củ to nhiều.
Một năm rưỡi sống đời vợ chồng, Phùng Nhị Xuyên sớm nắm rõ sở thích của vợ.
Ăn mặc ở đều sắp xếp chu đáo, ngay cả lúc đường cũng để vợ khoác tay của .
Hơi dùng sức, bắp tay nổi lên cuồn cuộn, trông lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-220.html.]
Trên đường đến ruộng, cảm nhận rõ ràng vợ lén véo mấy .
Hai việc cùng một chỗ, Phùng Nhị Xuyên đưa vợ đến nơi , đội nón lá cho cô, : “Trưa đến đón em sớm, ăn cơm xong chúng lên công xã.”
“Được!”
Phùng Nhị Xuyên nắm tay cô: “Nếu thấy nhổ cỏ mệt thì tìm chỗ nghỉ ngơi, đợi chiều về em.”
“Ừm!”
Phùng Nhị Xuyên kiểm tra túi nước cô mang theo, chắc chắn bên trong là nước ấm, đặt củ khoai lang nguội túi của cô: “Đói thì ăn, khát thì uống, nếu thấy đủ thì về thẳng nhà, bảo bố cho em chút gì ăn.”
Ở nhà họ, bố lo việc trong nhà, lo việc ngoài đồng.
Bố mắc bệnh nhà giàu việc nặng, nên lúc việc ông ở nhà trông cháu gái hai tuổi, ba bữa một ngày cũng do ông nấu chính.
“Anh coi em là trẻ con ?” Khương Hoan Hoan ngang nhiên đưa ngón tay chọc bắp tay của , cứng ngắc, chọc đến mức ngón tay cô cũng đau: “Phùng ca ca cứ yên tâm , thật sự nổi em chắc chắn cố.”
Trước đây điều kiện, nũng cũng ai dỗ dành.
Bây giờ đàn ông cưng chiều dỗ dành, cảm thấy ngày càng trẻ .
Vậy nên, con khi bằng lòng dỗ dành thì bắt đầu đằng chân lân đằng đầu, nếu cô mệt đói tuyệt đối sẽ cố gắng chịu đựng.
Bởi vì cô thể cảm nhận rõ ràng cam tâm tình nguyện bảo vệ .
Phùng Nhị Xuyên mắt ánh lên ý : “Được, chúng trưa gặp .”
Nói là , nhưng vẫn cho đến khi Khương Hoan Hoan xuống ruộng, đến bên cạnh những quen cùng xổm việc, mới rời .
“Chồng cô thật sự thương cô, cũng gần hai năm nhỉ? Vẫn ngày nào cũng đưa cô đến, một ngày cũng bỏ.” Trương Tiểu Hoa bên cạnh vẻ mặt ngưỡng mộ, dạo cô xem mắt mấy , tiếp xúc với càng nhiều đồng chí nam càng cảm thấy tìm một chồng hợp ý mặt thật khó.
Nhất là thật sự mấy thể chu đáo như Phùng Nhị Xuyên.
Một tháng hai tháng thì thôi, đây gần hai năm, ngày nào cũng thấy Phùng Nhị Xuyên đưa vợ đến.
Trông vẻ là một việc nhỏ.
cố tình việc nhỏ như cũng chỉ Phùng Nhị Xuyên , cũng là thật sự để trong lòng mới kiên trì lâu như .
ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ.
Cô hề ý đồ gì với Phùng Nhị Xuyên.
Cùng một đội, ai mà hiểu ai?
Phùng Nhị Xuyên từ nhỏ hung hãn, đ.á.n.h chỉ ác mà còn âm hiểm. Anh trai cô hồi nhỏ chỉ đ.á.n.h cho một trận tơi bời, cuối cùng còn nhà xách đến xin .
Làm trai cô uất ức đến phát , t.h.ả.m thiết.
Khoảng thời gian đó ngày nào cũng lẩm bẩm Phùng Nhị Xuyên là kẻ thù cả đời của , nhất định dạy cho một bài học!