Trên thị trường một thước vải bông từ hai hào rưỡi đến bốn hào.
trong xưởng bán là vải , tùy theo mức độ giá cả chắc chắn khác , nhưng kiểu gì cũng sẽ rẻ hơn hợp tác xã, hơn nữa còn cần phiếu vải.
Cô chuẩn tiền nhiều, nhưng cô định dùng cá khô và thịt hun khói để đổi, nhất là thịt heo rừng, nhiều như đủ cho cả nhà cô ăn lâu, cũng cần thiết giữ hết, thể lấy một phần để đổi những thứ khác.
Ví dụ như vải vóc , hai mươi đồng đại khái thể mua một trăm thước vải bông, ba thước một mét, tức là ba mươi ba mét vải.
Như một bộ quần áo nữ đơn giản, ít nhất cũng dùng đến hai mét rưỡi vải, một trăm thước đại khái thể may mười lăm bộ quần áo.
Nói thế nào cũng hời hơn so với mua một cái áo hai ba đồng ở hợp tác xã.
cuối cùng may chắc chắn mười lăm bộ.
Bởi vì đây đều là vải , cắt bỏ những chỗ , nếu may mắn chọn vải ít , chắc cũng mười hai mười ba bộ, nếu chỗ nhiều e là chỉ mười bộ.
dù thế nào cũng hời hơn mua quần áo may sẵn ở hợp tác xã.
Nếu tại nhiều nhắm hàng như ?
Còn vì món hời để chiếm.
Tất nhiên, cô tính toán đều là loại vải bông mỏng bình thường nhất, giá các loại vải khác sẽ tăng lên ít nhiều, cho nên hai mươi đồng mua vải còn lâu mới đủ.
Nhà cô bốn , cộng thêm đồng chí Trình nữa.
Hai mươi đồng năm tối đa chỉ sắm hai bộ quần áo, mùa hè mặc mùa đông áo mới mặc, mùa đông mặc mùa hè mặc áo cũ.
Bây giờ còn đỡ, phân gia cả nhà bốn quần áo trong tủ ít đến đáng thương, hơn nữa là quần áo cũ.
Nguyên chủ và chị cả dáng xấp xỉ, quần áo hai còn thể đổi mặc, Khương Tiểu Chu từ khi nhớ sự việc, từng mặc quần áo mới.
Tất cả quần áo đều là cha Khương để khi còn sống, sửa nhỏ những bộ quần áo đó để mặc, lớn lên thì cắt một đoạn may , đợi quần áo cha Khương để dùng hết, liền cắt những chỗ dùng miếng vá.
Năm ngoái ống quần ống tay áo của Khương Tiểu Chu ngắn một đoạn, mùa đông chỉ cần cử động mạnh một chút, là thể thấy cổ chân, lạnh đến xanh tím, thật sự lạnh chịu thì dùng một miếng vải vụn quấn lên chân, cũng thể chống rét.
Đợi khi phân gia Hứa tự cầm lương, ngoài việc bà vội vàng xem mắt mua quần áo may sẵn , mua cho chị cả và Tiểu Chu đều là vải, nhờ may giúp.
Bộ của bà, áo hai đồng bảy hào quần ba đồng sáu hào, mua cho chị cả và Tiểu Chu là vải, nhưng chọn loại màu tươi nhất và loại dày dặn, giá đắt hơn loại màu trơn bình thường một chút, cuối cùng một bộ cũng bốn đồng.
Không chỉ tiền, chỉ những thứ vét sạch phiếu vải trong nhà, còn đổi ít bên ngoài.
Ở nhà thường, ba bộ quần áo tương đương với một tháng lương của công nhân tạm thời.
Đây chính là lý do tại nhà nhà thà khâu khâu vá vá cũng nỡ bỏ tiền mua bộ quần áo mới, nếu bách hóa đại lầu một chuyến, một cái áo sơ mi vải dacron cũng bảy tám đồng.
Thật sự thường bỏ nổi.
Cũng chính vì nguyên nhân , xưởng dệt xử lý vải mới nhiều tranh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-201.html.]
Tính rẻ gần một nửa, ai động lòng?
Khương Song Song cũng động lòng, cho nên khi cửa lập tức chạy đến xưởng dệt, mà một cánh cửa khác gọi một tiếng: “Thím Hứa, thím xong ?”
“Xong xong !” Thím Hứa đeo một cái túi nhỏ , trong túi đựng căng phồng, rõ ràng mang theo ít tiền lẻ, bà sải bước đến bên cạnh Tiểu Khương, nhỏ giọng xác nhận: “Tiểu Khương , chuyện chúng đó vẫn tính chứ?”
“Tất nhiên là tính.”
“Vậy thì .” Thím Hứa híp mắt, ý tứ sâu xa : “Vậy thím cứ mua thoải mái nhé?”
“Mua!” Khương Song Song cũng theo: “Thịt Tiểu Chu hun ít, tối thím đến bếp chọn, cứ chọn cái thím ưng ý.”
“Thế thì quá.” Thím Hứa mang theo phần lớn gia sản, nhà bà mua nhiều như , mà là mấy hôm Tiểu Khương tìm bà , là thể dùng thịt heo rừng đổi vải, giá đưa chênh lệch mấy so với thị trường, một cân tính một đồng một hào, nhưng cần phiếu thịt.
Vải khó kiếm, thịt cũng dễ mua.
Nhất là thịt hun khói xong, để một hai năm, nhưng treo ở chỗ thoáng gió thế nào cũng để hơn nửa năm, món hời dâng tận cửa thế bà mặt dày cũng chiếm một chút.
Ba cũng chạy bộ đến xưởng dệt, mà để Hứa Đàm đạp xe đạp đèo một đèo một, phóng vù vù đường vượt qua ít .
Thím Hứa nghiêng thanh ngang phía từng một vượt qua, đến khép miệng: “Có xe đạp đúng là , cũng bao giờ nhà thím mới mua một chiếc.”
nghĩ thôi là , bảo bà thật sự bỏ hơn một trăm mua phiếu tốn hơn hai trăm mua xe đạp, một phát bỏ ba trăm đồng, thì bà thật sự nỡ.
Bà tiếp: “Hứa Đàm cháu đạp xe giỏi thật, vững vàng, giống thằng con nhà thím giữ cũng dám đạp.”
Nói thì Tiểu Khương thật sự hào phóng.
Trẻ con trong viện ai đạp cô đều cho mượn.
Ngay cả thằng con nhà bà cũng mặt dày xin, kết quả tập hai vòng vẫn dám tự đạp, để Khương Tiểu Chu giữ yên xe suốt, nó mới dám lên đạp vài cái.
bà .
Tiểu Khương hào phóng, nhưng đại tạp viện của họ cũng thật sự điều.
Đều dễ chuyện, càng sẽ vì Tiểu Khương hào phóng mà đưa yêu cầu vô lý.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
chắc cũng chẳng ai dám đưa .
Tiểu Khương giống mấy cô gái bình thường dễ bắt nạt.
“Cháu tập mấy .” Hứa Đàm khen ngớt.
Nửa tháng mơ cũng ngờ còn ngày đạp xe đạp, khi em họ xe đạp họ tò mò qua xem, ngờ em họ nhét xe đạp tay, mỗi học một hai tiếng, đến giờ đạp cũng thực sự vững.