Thập Niên 70 Sau Khi Gả Nhầm, Tôi Tùy Quân Theo Chồng Nuôi Con - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:11:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bây giờ khác , giờ và buổi trưa nhà ăn ăn cơm, đến hỏi thăm tin tức nườm nượp dứt.

tò mò nhà kho cũ bao nhiêu vải , tò mò chỗ nhiều quá , còn tò mò đều là những loại vải và hoa văn gì…

vị trí bên cạnh cũng từng trống.

Ban đầu hai còn ngại , cũng là tổ trưởng ngay mặt , họ mới những liệu .

Đợi bữa trưa kết thúc, tay hai ít nhiều đều nhét một ít kẹo và quả, đều là những công nhân khác tặng để cảm ơn họ.

“Dù những liệu đó khác tra cũng dễ tra , chúng còn tiếng .” Tổ trưởng khi còn khen họ một câu: “ ngờ các nhớ kỹ thế, nhiều chỗ còn nhớ rõ .”

Hứa Đàm gãi đầu: “Cũng là học từ đại đội trưởng, cả mỗi nhớ những thứ khác , như liệu cần nhớ cũng ít một nửa.”

Ví dụ như nhớ lượng và hoa văn vải, cả nhớ mức độ và vị trí xếp chồng.

Hai phiên nhớ, lượng công việc nhẹ nhàng hơn khác.

Tổ trưởng gật đầu: “Là cách .”

Mà Hứa Mạc bên cạnh nhét kẹo và quả nhận tay tổ trưởng: “Anh Mạnh, em nhớ nhà trẻ con, mấy đồ ăn vặt mang về cho cháu ăn.”

Hứa Đàm cũng gật đầu theo: “ đúng, dỗ trẻ con là nhất.”

Tổ trưởng nửa đẩy nửa đưa, cuối cùng cũng chỉ nhận một nửa, : “ nhớ các từng nhắc ở quê sắp đến nhỉ? lúc hôm nay việc nhiều, hai em các cử một bến xe đón, đỡ tìm thấy đường.”

Hai em liên tục cảm ơn, cuối cùng bàn bạc quyết định để Hứa Đàm bến xe đón .

Trước đó liên hệ, ý của cha là xong việc đồng áng hôm nay sớm hãy qua, chắc cũng ba bốn giờ chiều là đến.

Lúc bến xe đợi một tiếng là đợi .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Hứa Đàm lúc , còn chuyên môn tìm mượn bình nước đựng ít nước nóng mang theo, chỉ sợ cha đường khát nước.

Đợi bắt xe buýt đến bến xe, đồng hồ lớn treo tường vặn chỉ hai giờ.

Tùy tiện tìm một chỗ sạch sẽ khoanh chân, mắt chằm chằm về hướng bến xe.

Đợi hơn một tiếng đồng hồ, đột nhiên phắt dậy.

Trong đám hình như thấy một bóng dáng quen thuộc!

Không nghĩ ngợi gì chạy tới, hét lớn về phía một tiếng: “Triệu Lệ Châu!”

Tiếng hét , trong đám một vẫy tay với , Hứa Đàm toét miệng, đối tượng của cũng đến !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-197.html.]

Ở đây gần nửa tháng, nếu Hứa Đàm quen nhất điều gì thì đó là lâu gặp đối tượng của .

Hai họ tuy ở cùng một đội sản xuất, nhưng cách cũng quá xa, chỉ cần thời gian sẽ sự che chở của cả tìm Triệu Lệ Châu, mà cô cũng sẽ sự che chở của em trai , lén lút ở cùng một chỗ với .

Chẳng cần gì cả, chỉ cần ở cùng một chỗ thấy vui .

Một tháng lén chạy qua năm sáu bảy tám , cũng thấy phiền phức, nếu sợ nhiều quá phát hiện, còn ngày nào cũng chạy qua!

Sớm nhớ nhung thôi, giờ thấy đối tượng ngay mắt , Hứa Đàm lập tức lao tới, ngây ngô với cô : “Sao em đến đây? Có mệt ? Có uống chút nước ? À đúng , còn kẹo…”

Vừa nước kẹo, phát hiện Hứa Thủy Sinh bên cạnh trợn trắng mắt .

Ngược Triệu Lệ Châu chút ngại ngùng, đẩy đẩy cánh tay , nhắc nhở: “Anh mau giúp chú đeo cái gùi , chú đeo suốt dọc đường nặng lắm đấy.”

Hứa Đàm đầu : “A, cha cũng ở đây .” Hứa Thủy Sinh chẳng chuyện với thằng con ngốc nữa, ông ở đây thì ai ở đây?

Trực tiếp tháo cái gùi lưng xuống cho đeo, cũng chẳng quan tâm mệt , thằng ngốc cũng nên mệt một chút.

“Nặng thế.” Hứa Đàm xốc cái gùi lên, nặng hơn tưởng tượng nhiều, cha chắc chắn sẽ gửi cho cô ít đồ, nhưng ngờ chuẩn nhiều thế.

cũng nên gửi.

Nếu nhờ cô, cả giờ cũng thành phố việc ngắn hạn, một một ngày một đồng, đợi về hai họ cũng cầm mười mấy hai mươi đồng đấy.

“Khá nặng đấy, em còn giúp chia sẻ một ít, nhưng mà…” Mặt Triệu Lệ Châu đỏ bừng, khi cha dặn dò cô nhất định giúp đỡ, kết quả suốt dọc đường chú Hứa đeo nhiều đồ như , cô tay .

“Không cần , suốt dọc đường đều xe, cũng chẳng tốn sức gì.” Hứa Thủy Sinh giải thích con dâu tương lai, và : “Trong ba mươi cân khoai lang là nhà họ Triệu gửi, nhà chỉ lấy hai mươi cân gạo, còn rau xanh và hạt dẻ hái trong núi, Võ a mã cũng nhét cho mười mấy quả trứng vịt trời.”

Cho nên cái gùi đựng đồ đúng là ít.

Cộng tất cả cũng bảy mươi cân, dù đặt ở cũng coi là một món quà nặng.

Của nhà và Võ a mã tạm thời , nhà họ Triệu gửi ba mươi cân khoai lang qua, cũng là vì Hứa Đàm.

Tuy hai đứa trẻ kết hôn, nhưng hôn sự định chỉ đợi ngày đến là cưới, chị cả chăm sóc Hứa Đàm như , thì nhà họ Triệu coi Hứa Đàm như con rể trong nhà, tự nhiên cũng chút biểu thị.

Cho nên khi nhà họ Triệu gửi ba mươi cân khoai lang đến, vợ ông đặc biệt gọi điện thoại cho chị cả, bàn bạc một hồi quyết định vẫn chuyện vải cho nhà họ Triệu, nếu họ thấy hứng thú, cũng thể bỏ tiền mua một ít.

Thứ nhất hai nhà là thông gia, tự nhiên cho cả hai.

Thứ hai nhà ông cũng bỏ quá nhiều tiền, hời cho ai chi bằng hời cho thông gia, tuy cuối cùng tiền cũng rơi túi họ, nhưng cũng thể nở mày nở mặt cho thằng nhóc Hứa Đàm, vốn dĩ điều kiện trong nhà lắm, nếu thể kéo thông gia kiếm một khoản, bất kể bao nhiêu cũng coi là một phần ân tình.

Huống hồ nhà họ Triệu cũng dễ chung sống.

Sáng nay cha Triệu Lệ Châu đích đến cửa, là để Triệu Lệ Châu mang theo năm mươi đồng, tiền bất kể cuối cùng đổi bao nhiêu đồ, đều coi như của hồi môn để Triệu Lệ Châu mang về nhà chồng.

Loading...