Thập Niên 70 Sau Khi Gả Nhầm, Tôi Tùy Quân Theo Chồng Nuôi Con - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:10:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hề cảm thấy lời đúng.

Kiếp trải qua nhiều chuyện như , luôn thể nhớ một cơ hội phát tài, ví dụ như thịt heo , chừng còn cơ hội phát tài gì như thịt dê, thịt gà các loại.

Khương Thanh là thật sự trói bọn họ cùng một chỗ.

Một là vì Mã Quý An, hai là bên cạnh cô cũng quả thực thiếu nhân thủ, nhiều việc cần giúp đỡ .

Mã Quý Hải bày vẻ mặt vui, giống như đấu tranh tư tưởng một hồi, giơ hai ngón tay , “Thêm cho chúng hai mươi nữa, chúng sẽ cùng cô!”

Rốt cuộc là em lớn lên cùng từ nhỏ, Mã Quý Hồ lập tức hiểu gã đang đ.á.n.h chủ ý gì, cũng hùa theo xoa mặt, xoa vẻ dữ tợn mặt, phối hợp : “, thêm hai mươi đồng nữa chúng sẽ lời cô.”

Hai mươi đồng đối với Khương Thanh hiện tại là nhiều.

móc túi cũng móc một xu.

nghĩ đến việc cô sắp phát tài lớn , tự nhiên chẳng nỡ, “Vậy , các theo .”

Nói xong liền dẫn hai về phía con hẻm bên cạnh.

Bên trong đỗ hai chiếc xe ba gác.

Đây là Khương Thanh mặt dày mày dạn mượn từ hàng xóm, còn hứa hẹn khi xong việc nhất định sẽ cho một khoản tiền thù lao hậu hĩnh.

Cho dù túi rỗng tuếch, nhưng khi cô những lời chẳng hề chột chút nào, bởi vì cô vô cùng chắc chắn nhất định thể phát tài.

Sắc trời bây giờ vẫn tối, nhưng miếu hoang cách chỗ một đoạn.

Cho nên khi bàn xong tỷ lệ phân chia cô liền dẫn hai xuất phát về phía miếu hoang...

“Trò chơi” dân thám án bùng nổ hơn tưởng tượng nhiều.

Chưa đến một ngày truyền khiến tất cả xung quanh đều , phố rõ ràng ít một chút, đại bộ phận đều cảm thấy thật sự trộm heo thì chắc chắn sẽ thường xuyên ở chỗ đông , mà là tụ tập ba năm về phía xung quanh tìm kiếm.

“Mẹ còn xách theo một cái làn, bà cho dù tìm trộm heo thì cũng tiện tay hái ít nấm dại ở ngoại ô mang về.”

Cũng khu vực đều đặt tâm tư phần thưởng , hai ngày nay đều ai cãi vã ầm ĩ, Văn phòng đường phố hiếm khi tỏ đặc biệt thanh nhàn.

Đây , thậm chí còn đan len tán gẫu.

Hùng Bình vỗ đùi một cái, “Sao nghĩ nhỉ? Biết sớm cũng với một tiếng, tìm manh mối thì kiếm ít nấm dại mộc nhĩ về cũng mà.”

“Chắc cũng khó kiếm, nhiều ùa như , manh mối khó tìm nấm cũng khó tìm, từng một ngược tinh lực dồi dào, trời còn sáng chạy ngoài .” Chủ nhiệm Vương bất lực lắc đầu, bố chồng bà chính là một trong đó, kêu đau chỗ thì là đau chỗ , bây giờ ngược tinh thần phấn chấn, trực tiếp cùng những bạn già khác trong đại tạp viện hẹn lên núi, cái gì mà nơi hoang vu hẻo lánh dễ gặp kẻ chuyện nhất.

Có điều cũng may, cũng phần thưởng mờ mắt.

Còn hẹn mười mấy bạn cùng, thậm chí ngay cả phần thưởng chia thế nào cũng cho rõ, cũng lấy tự tin lớn như , cảm thấy nhất định thể bắt trộm heo.

bên cửa sổ gì, hỏi: “Tiểu Khương, góp vui chút? Rất nhiều tan lượn lờ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-137.html.]

Khương Song Song lắc đầu, “Cảm thấy khiếu , vẫn là góp vui thì hơn.”

Tuy kiến nghị là do cô đưa , nhưng phần thưởng cô thật sự năng lực kiếm.

Nói tra án thì tay giỏi tra án, vận khí cũng chắc vận khí bao nhiêu, gần như chín mươi chín phần trăm cô thể gặp trộm heo, cho nên vẫn là đừng tốn cái tinh lực đó, công phu thà ở nhà c.ắ.n hạt dưa trêu chọc em trai còn hơn.

“Thật sự ?” Chủ nhiệm Vương chút tiếc nuối, “ còn nghĩ cô quyền cước giỏi, cùng cô càng an hơn chứ, sức cám dỗ của chiếc xe đạp thực sự quá lớn, đây , cũng hẹn cùng thử vận may .”

Nói tự .

Miệng thì bố chồng phần thưởng mờ mắt.

nào khác gì?

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Một chiếc xe đạp đấy, bằng tiền lương một năm của bà .

Hơn nữa cho dù việc một năm bà cũng chắc mua xe đạp, thể động lòng?

Khương Song Song thực cũng thể hiểu.

Đừng thời đại , cô nào thèm xe đạp? Ở niên đại một chiếc xe đạp chẳng khác gì một chiếc siêu xe ở thế kỷ hai mươi mốt.

Nhất là cô còn là một kẻ lang thang nghiệp dư.

Bình thường thích lượn lờ xung quanh, nếu chiếc xe đạp thì tiện hơn nhiều .

Chỉ tiếc tiền một chốc một lát là thể dành dụm , phiếu xe đạp cũng dễ kiếm như , cho nên xe đạp mới tinh cô nghĩ tới, mà là ý tưởng khác.

Sau khi tan tuy góp vui, nhưng cô cũng về nhà ngay.

Mà trực tiếp đến một trạm thu mua phế liệu gần đó.

“Tiểu Khương cô đến .” Trông coi trạm phế liệu là một ông chú thọt chân , hiển nhiên hai đầu gặp mặt, ông chào hỏi một tiếng chỉ căn phòng nhỏ bên cạnh, “Đồ cô cần đều kiểm kê cho cô , nhưng vẫn thiếu một linh kiện phụ tùng, giúp cô hỏi thăm các trạm phế liệu khác , chỉ là cần chút thời gian.”

“Cảm ơn, chú Liêu.” Khương Song Song căn phòng nhỏ xem, bên trong chất đống ít phế phẩm linh kiện qua chẳng tác dụng gì, bình thường tác dụng của nó.

một thứ mà tất cả là nhận ngay.

Đó chính là khung xe đạp.

Không bánh xe cũng yên xe, chỉ là một cái khung trơ trọi.

“Thứ thì vô dụng nhưng cũng chẳng ai nỡ bán phế liệu, thà để ở nhà đồ trưng bày cũng chịu bán , tốn bao nhiêu nước bọt đấy.”

Xe đạp mà, đó tuyệt đối tính là đồ vật lớn .

 

 

Loading...