Cô tuy giống Khương Song Song dùng nắm đ.ấ.m chuyện, nhưng thủ đoạn cũng khiến họ thở nổi, cảm xúc hoảng sợ đè nén đến mức sắp thở .
Nếu thật sự , đối phó Khương Nam Nam khó.
Cô mồm mép lợi hại đến cũng giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m như Khương Song Song, tùy tiện tìm hai là thể dễ dàng bắt cô , trực tiếp đ.á.n.h cho một trận tơi bời để hả giận.
đ.á.n.h xong thì ?
Để Khương Nam Nam mang một thương tích tố cáo họ? Thế càng rõ .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Chẳng lẽ nhốt trong nhà, vĩnh viễn cho cô ngoài?
họ bây giờ sống ở nơi hoang vu hẻo lánh, mà là mấy chục chen chúc trong một đại tạp viện hai gian, lớn tiếng một chút là hàng xóm rõ mồn một, thật sự nhốt e là đến hai ngày phát hiện, đến lúc đó e là thêm một tội danh.
Nghĩ nghĩ , ngoài thỏa hiệp dường như còn cách nào khác.
Nói lời xong, còn nhắc nhở thêm một câu, “Cháu nhớ một điểm, cháu họ Khương, cho dù trong nhà chỗ với cháu, nhưng dù cũng là một nhà, bất kể chuyện gì cháu cũng chừng mực một chút.”
Khương Nam Nam khẽ một tiếng.
Ý tràn đầy châm chọc, đến mức ông già Khương mặt chút giữ , nhưng lúc cô phối hợp một tiếng, “Cháu , ông nội.”
Cô hành sự chính là quá chừng mực, cho nên một khi đạt mục tiêu của , cần thiết sự việc quá căng thẳng.
Nếu thật sự là theo cảm tính, cô sẽ tố cáo Khương Tiểu Bằng hôm nay.
Đánh bạc ở nhà máy, chẳng qua là đ.á.n.h bài nhỏ với vài công nhân, nhưng cơn nghiện c.ờ b.ạ.c của Khương Tiểu Bằng nhỏ, thường xuyên chạy đến sòng bạc đen, tụ tập đ.á.n.h lớn với hàng chục .
Nếu bắt lúc đó, chuyện giở trò lưu manh thì Khương Tiểu Bằng cũng chắc chắn tù, hơn nữa còn kéo cả sòng bạc đen cùng, đến lúc đó Khương Tiểu Bằng phán nặng hơn, vì cô mà còn đắc tội ông chủ sòng bạc đen, đến lúc đó cả nhà đừng hòng yên .
Cô bây giờ những chuyện , thật sự tính là chừng mực.
Để Khương Tiểu Bằng chịu một chút uất ức nho nhỏ thôi, may mắn bao nhiêu năm nay, chịu chút uất ức thì ?
Cộng thêm trong nhà nảy sinh kiêng kị đối với cô , cho dù ly tâm, nhưng cô cuối cùng cần sống những ngày tháng uất ức như nữa.
Giọng điệu dịu xuống, còn bầu khí căng thẳng như .
Khương Nam Nam : “Ông nội, hai đưa nông trường, ngày mai phiền ông cùng đến xưởng, thủ tục tiếp quản cháu.”
Thần sắc ông già Khương cũng dịu xuống theo, đang định mở miệng thì chị hai Khương vẻ mặt lo lắng gọi một tiếng “Cha”, rõ ràng là gì đó, nhưng ông già trực tiếp cắt ngang, “Tao mày gì, mày đừng nghĩ con gái xa quá, cho dù Nam Nam tiếp quản ca của Tiểu Bằng, cũng sẽ mặc kệ bố ruột của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-129.html.]
Nói xong, ông nghiêng đầu hỏi Khương Nam Nam: “ , Nam Nam?”
Giống như thiên vị Khương Nam Nam, thực là để cô đưa một lời giải thích.
Tiếp quản thì , nhưng nhà thằng hai chỉ mỗi một công việc , nếu thật sự Khương Nam Nam lấy mà còn lo cái ăn cái mặc trong nhà, vợ chồng thằng hai e là c.h.ế.t đói.
Khương Nam Nam sớm chuẩn , “Lương công nhân tạm thời một tháng mười lăm đồng ba hào, cháu lấy mười đồng còn đưa cho họ, cộng thêm nhà bác cả mỗi tháng đưa năm đồng, họ một tháng cũng mười đồng ba hào.”
“Thế !” Chị hai Khương vui, “Chị dâu cả tháng nào cũng đưa, đưa xong hai năm là hết .”
Khương Nam Nam ý định đổi chủ ý.
Hai năm cô tin còn chuyển chính thức, đến lúc đó lương chắc chắn thể tăng lên hơn ba mươi, lúc đó cho dù mỗi tháng đưa mười đồng cô cũng đưa , nhưng dựa cái gì chứ?
Nhà cô bốn chị em, dựa cái gì khoản tiền cô một bỏ ?
Nếu công việc là gia đình giành cho cô , bảo cô nộp lên một phần lớn cô cũng cam tâm tình nguyện, nhưng công việc là cô tự giành lấy, cô thể đồng ý mỗi tháng đưa năm đồng là nhượng bộ lớn nhất .
Thần sắc Khương Nam Nam lập tức lạnh , khiến trong phòng một nữa trầm mặc.
Chị cả Khương vội vàng : “Coi như tồi , nó đưa năm đồng các tự thêm chút đồ thủ công, còn sợ c.h.ế.t đói ?”
“ thế, Khương Nam Nam tính là tồi , thật sự để Khương Tiểu Bằng cầm công việc, với cái tính ham mê c.ờ b.ạ.c của nó, các một tháng năm đồng cũng lấy .” Chị tư Khương cũng hùa theo giúp.
Nói thì thế nhưng trong lòng còn đang ăn mừng.
Cũng may Tiểu Quốc nhà họ tuy tiền đồ gì, nhưng dính thói hư tật như Khương Tiểu Bằng, cũng thủ đoạn tàn nhẫn như Khương Nam Nam, bình bình phàm phàm ngược là phúc khí, nếu như chị hai sinh bốn đứa con, đứa nào cũng khó hầu hạ, đúng là chịu tội lớn.
Cuối cùng bất kể vợ chồng Khương lão nhị vui , chuyện cứ thế quyết định.
Ngày hôm Khương Nam Nam đưa ông già Khương cùng đến Xưởng dệt, tuy cô thao tác thế nào, thủ tục tiếp quản cực nhanh, ngay trong ngày đồng chí Khương Nam Nam chính thức trở thành một thành viên của Xưởng dệt, tiếp quản loại công việc của Khương Tiểu Bằng việc ở phân xưởng ba.
Ông già Khương về xong còn nhịn lầm bầm với bà già Vương, “ đúng là nhầm , bà thấy cảnh tượng Khương Nam Nam giao thiệp với mấy lãnh đạo nhỏ đó , gan hơn mấy em nó nhiều, thấy a, nó chắc chắn lăn lộn hơn mấy em nó.”
“Làm gì ông quá lên thế.” Bà già Vương tin, cũng tin.
Bà bĩu môi : “Đợi kết hôn, phụ nữ chẳng lấy chuyện đàn ông trọng? Nó chắc chắn như ông tưởng tượng .”