Bây giờ còn đỡ, lục cùng lắm là gây chú ý.
Nếu qua vài năm nữa, thật sự những thứ thể gặp , cả nhà đều gặp họa.
Cái ngược nhắc nhở cô, nghĩ về nhà sắp xếp đồ đạc trong nhà cho kỹ.
“Cái đó...”
Khương Song Song hồn, thẳng thanh niên mặt, “Có việc?”
Hồ Nghiêu chắp hai tay lưng, căng thẳng ngừng cạy ngón tay, “Vừa cảm, cảm ơn nhé.”
Khương Song Song chỉ gật đầu coi như đáp , ý định giao lưu quá nhiều.
Tâm tư của trẻ tuổi thật sự dễ đoán, nhất là vị , da thật sự trắng, trắng đến mức chút tâm tư nhỏ là da dẻ đỏ bừng lên.
Cô nghiêng đầu, gọi một tiếng, “Chị Hùng, chúng về bây giờ chứ?”
“Về về về.” Hùng Bình gật đầu, liếc Hồ Nghiêu mặt đỏ bừng một cái, tiếp lời: “Đi thôi thôi, đều sống ở khu kiểu gì cũng lúc giao thiệp.”
Sự việc xử lý nhanh hơn tưởng tượng, so với lúc vội vã chạy đến, đường về chậm hơn nhiều.
Trên đường, Hùng Bình tiên ăn mừng vài câu, đồng thời khẳng định, “Cô đúng là trời sinh nghề , từng xem, cứng rắn cô đ.á.n.h... cô thuyết phục đến mức dám ho he.”
Khương Song Song vẻ mặt khiêm tốn, “Quá khen quá khen.”
Hùng Bình khen vài câu, đó như vô tình nhắc tới, “Lão Hồ thực là họ hàng xa của , cái mà lùi về trăm năm , nhà còn dựa nhà họ đấy.”
Bà chỉ tay, “Khu đó và khu , đều là nhà của họ Hồ, Lò mổ và Xưởng cơ điện cả vùng đó đều là trang trại nhà ông , tổ tiên nhà họ Hồ thu tô, đ.á.n.h xe ngựa từ sáng đến tối mới thu hết, là đại địa chủ giàu nhất vùng .”
Bà cũng cố ý tiết lộ gốc gác nhà họ Hồ, mà là vùng gần như đều , thậm chí khối già chính là ở trong nhà họ Hồ đấy.
Cộng thêm trong lòng bà chút suy tính, cho nên chi tiết hơn một chút, “ nhà ông thành phần địa chủ gì , lão Hồ mới mười mấy tuổi, ông cụ nhà họ Hồ bán tháo quá nửa gia sản tư trợ quốc gia, còn mở kho lương gia tộc cứu tế bách tính, đợi lão Hồ hai mươi mấy tuổi hiến mấy mảnh đất xây nhà xưởng, lúc đó tỉnh trưởng còn chuyên môn tiếp đãi ông , hỏi yêu cầu gì cứ việc mở miệng...”
Nói đến đây, Hùng Bình giơ một ngón tay lên, “Ông cụ Hồ thật sự đưa một yêu cầu, ông đưa lão Hồ học một cái nghề, khéo trúng nghề mổ heo , thế đấy, lão Hồ ở lò mổ heo một mạch mười mấy năm, tay nghề mổ heo tinh thâm còn đào tạo cả con trai ông nữa...”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Hùng Bình một hồi dừng , phía là lời khen cha con lão Hồ tài giỏi thế nào.
Khương Song Song ngắt lời khen ngợi của bà .
Chỉ là chút thất thần.
Cô coi như hiểu tại Hồ Đại Hải dám để Khoa bảo vệ lục soát phòng , tổ tiên giàu như cho dù hiến tặng của cải ngoài mặt, lén lút chắc chắn cũng giữ ít đồ.
“Nhà ông còn hai cô con gái gả cũng , một cô gả cho đồ ông , cũng là thợ mổ heo ở lò mổ, tay nghề cũng luyện , đại đội xung quanh nếu mổ heo đều sẵn lòng đến mời họ giúp, còn thể thu chút phí chạy chân, cô con gái còn gả Xưởng cơ điện, cô ...” Hùng Bình mãi mãi thì mất tiếng, bà kỳ lạ con hẻm phía , cứ cảm thấy thấy một quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-ga-nham-toi-tuy-quan-theo-chong-nuoi-con/chuong-125.html.]
Khương Song Song thấy bà dừng , liền hỏi: “Sao thế ạ?”
Hùng Bình lắc đầu, “Vừa hình như thấy con gái thứ hai của lão Hồ là Hồ Xán, cô chắc là thấy bên cãi nên mới qua đây nhỉ?”
Nói thì thế, nhưng trong lòng bà vẫn mang theo nghi hoặc.
Bởi vì ngoài Hồ Xán , bà còn thấy một đàn ông lạ mặt bên cạnh Hồ Xán.
Hai tuy hành vi mật gì, nhưng bà thế nào cũng thấy chút đúng.
Hùng Bình lắc lắc đầu, định tìm hiểu chuyện nữa, cho dù là họ hàng xa bà cũng tiện xen quá nhiều chuyện, bà tiếp tục chủ đề đó hỏi một câu, “Tiểu Khương , cô năm nay bao nhiêu tuổi ? Có đối tượng ?”
Khương Song Song do dự một chút, đó gật đầu : “Có .”
“Nếu đối tượng giới thiệu cho cô... , đối tượng ?” Hùng Bình vẻ mặt kinh ngạc cô, “Tuần cô chẳng còn đến hỏi thăm chủ nhiệm Vương ?”
Bà chính là nên mới nảy sinh ý định .
Nhất là thần sắc của con trai lão Hồ , là mê hoặc .
Cũng , bà mà đổi thành nam đồng chí trẻ tuổi cũng sẽ một chiêu của Tiểu Khương chấn động, khó động lòng a.
Ban đầu còn nghĩ nên gán ghép họ , ai ngờ Tiểu Khương đối tượng .
“Cũng là chuyện thời gian gần đây thôi.” Khương Song Song thích hợp để lộ một tia e thẹn, “Gặp vài , tìm hiểu thấy cũng lắm.”
Hùng Bình vẻ mặt tiếc nuối.
Đồng chí Tiểu Khương thật sự tồi, cần tướng mạo tướng mạo, cần công việc công việc, công việc còn xuất sắc thế , thảo nào Tiểu Đoạn theo xuất hiện trường một chuyến, về là mắt lấp lánh Tiểu Khương.
Thằng bé Hồ Nghiêu cũng tồi.
Trong nhà đúng là cưng chiều, nhưng cũng chiều hư tính nết, trai mới mười bảy mười tám tuổi mổ heo còn lợi hại hơn cả thợ cả, sang năm còn mời bên ngoài chỉ đạo gì đó.
Hơn nữa gia sản tổ tiên để , nhà họ chỉ riêng tay nghề mổ heo cũng thể kiếm tiền, xem ai nấy nuôi bao.
Hai nếu thể thành một đôi thì thật sự tồi, bà còn tranh thủ một chút, “Đối phương là thế nào, gì?”
Khương Song Song nghĩ nghĩ, đưa một câu trả lời, “Chàng trai lính trong quân đội.”
Chàng trai thì gượng ép một chút, tuy tuổi lớn nhưng khuôn mặt cương nghị tuấn của đồng chí Trình thật sự là trai trẻ, cô : “Đợi cơ hội đưa đến gặp các chị.”
Coi như trực tiếp kết thúc chủ đề .