[Thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 474

Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:38:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc xem náo nhiệt tránh khỏi cảm thấy đói bụng.

 

Thế là bánh bao màn thầu bác Phùng mang tới nhanh ch.óng bán sạch.

 

Những phía thấy khác ăn, cũng ăn, thấy đồ bán hết còn phàn nàn chuẩn nhiều thêm một chút.

 

Không bánh bao màn thầu, chương trình tivi theo thời gian trôi qua ngày càng đặc sắc hơn.

 

Thế là hạt dưa, lạc bắt đầu bán chạy.

 

Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông tham gia bên trong. Hai bên cạnh bác Phùng, bác trai Tào và em nhà họ Tào việc hăng say. Trong lòng thầm cảm thán, một gia đình đoàn kết nhất trí đúng là sức mạnh to lớn.

 

“Xem chừng sạp thành công .”

 

Chủ nhiệm Hồ từ lúc nào tạt qua, cảnh tượng phồn vinh mắt, nhịn cảm thán vài câu.

 

“Ha ha, thành công cho . Bây giờ ngoài bán đồ, bán gì cũng bán hết.”

 

Cố Lập Đông mỉm trò chuyện vài câu với chủ nhiệm Hồ. Phía bên , tivi truyền tiếng chương trình, kèm với tiếng gọi í ới của .

 

Dưới ánh mặt trời, đám đông náo nhiệt, chương trình tivi sôi động, hợp thành một bức tranh nhất của ngày xuân.

 

Chín giờ tối hôm đó, chương trình tivi kết thúc. Tắt điện, thu ổ cắm từ đại tạp viện 1. Mọi cùng dọn dẹp đồ đạc.

 

Hà Ngọc Yến ở trong nhà trông con ngủ cũng thể thấy âm thanh náo nhiệt ở đầu ngõ.

 

Trong viện thỉnh thoảng thấy tiếng hàng xóm từ bên ngoài về. Họ bàn luận về tình tiết phim truyền hình. Người lớn trẻ con đều hào hứng. Âm thanh vô cùng sống động, khiến thấy cũng vui lây.

 

Cửa nhà mở mười phút đó. Cố Lập Đông chào hỏi em nhà họ Tào , trực tiếp đặt tivi lên chiếc tủ trống.

 

“Bảy giờ sáng mai qua lấy tivi nhé. Sau cái tivi phiền hai em giúp khiêng .”

 

Anh em nhà họ Tào lời Cố Lập Đông, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Chuyện lo. Thứ hai em đều sẽ để tâm. Cậu cho nhà cơ hội , chúng đều ghi nhớ tình nghĩa .”

 

“Nói tình nghĩa thì khách sáo quá. Chúng cùng nỗ lực kiếm tiền sống , đó là mục tiêu chung của chúng .”

 

Hà Ngọc Yến ở phòng trong cuộc đối thoại chuẩn như sách giáo khoa , trực tiếp phì thành tiếng. Sau đó vội vàng bịt miệng , cúi đầu con. Thấy con thức giấc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Bên ngoài, Cố Lập Đông thấy tiếng của vợ, khóe miệng mỉm lắc đầu. Tiễn em nhà họ Tào xong, trực tiếp vén rèm cửa, tựa khung cửa vợ: “Buồn thế cơ ?”

 

Ánh mắt trêu chọc của đàn ông khiến Hà Ngọc Yến thoải mái dời tầm mắt . Ngay đó đầu lườm một cái.

 

Vợ chồng tâm đầu ý hợp, nhanh ch.óng tắt đèn đắp chăn...

 

Sáng sớm hôm , tivi khiêng về chỗ cũ, một ngày náo nhiệt mới bắt đầu.

 

Cứ như , đầy hai ngày, quen với việc ở đầu ngõ một sạp hàng nhỏ như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-ngay-nao-toi-cung-hong-bien/chuong-474.html.]

Ở đây thể mua điểm tâm sáng như bánh bao màn thầu. Cũng thể mua các loại đồ ăn vặt và đồ chơi. Còn một nhu yếu phẩm hàng ngày cũng thể mua ở đây. Hơn nữa giá cả đắt, cần phiếu cũng chẳng đắt hơn hợp tác xã bao nhiêu.

 

Mỗi khi rảnh rỗi, dần quen với việc bộ đây xem tivi.

 

Sáng sớm ngoài sẽ qua đây mua cái bánh bao màn thầu.

 

Buổi trưa ăn cơm sẽ bưng bát qua ăn xem tivi.

 

Buổi tối ăn cơm càng bỏ lỡ những bộ phim truyền hình đặc sắc.

 

Cứ như một tuần trôi qua, việc kinh doanh của sạp hàng định.

 

Lần kiểm kê đầu tiên một tuần khai trương cũng bắt đầu lúc .

 

Nói là kiểm kê chứ cũng chẳng bao nhiêu thứ kiểm. Sạp hàng hàng tồn nhiều, bán nhanh nên nhanh ch.óng kiểm kê xong kho hàng.

 

Một trọng điểm khác của việc kiểm kê chính là thu nhập của tuần .

 

đều bận rộn nên thu nhập hàng ngày do bên bác Phùng chỉnh lý ghi chép. Một tuần Hà Ngọc Yến mới đối chiếu sổ sách một , đó trực tiếp chia tiền luôn.

 

Đối chiếu sổ sách thì khá phiền phức. May mà Cố Lập Đông thể việc , Hà Ngọc Yến cần lo lắng nhiều.

 

khi đối chiếu xong, dù Hà Ngọc Yến dự liệu nhưng cũng ngờ tới. Chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, trừ giá vốn và tiền điện, một sạp hàng thô sơ như mà thu nhập lên tới hơn ba trăm tệ. Điều nghĩa là thu nhập mỗi ngày năm mươi tệ.

 

Điều thực sự vượt quá dự liệu của Hà Ngọc Yến.

 

Bác Phùng ở bên cạnh thấy biểu cảm của Hà Ngọc Yến, vui vẻ : “Chủ yếu là hạt dưa, lạc, đồ ăn vặt tiêu thụ nhanh. Những đến đây xem tivi chỉ trong ngõ . Không ít về sạp còn đặc biệt đạp xe qua xem tivi. Người qua thì chẳng lẽ ăn đồ ăn vặt, uống nước .”

 

Nước là nước sôi cung cấp miễn phí, đáng bao nhiêu tiền. Gần đó nhà vệ sinh công cộng để .

 

Có nước cung cấp, ăn đồ ăn vặt càng nhiều hơn.

 

bảy ngày, lượng qua định. Đồng thời, doanh thu và lợi nhuận thuần cũng bước giai đoạn phát triển vững chắc.

 

Bác Phùng vui vẻ kể về những đổi của sạp hàng mấy ngày nay, đó hỏi một câu.

 

“Gần sạp bắt đầu khác bày sạp. Việc cần ngăn cản ?”

 

Lúc lời , chính bác Phùng cũng phân vân. Bởi vì khu đất trống là của công, họ ở đó cũng trả tiền. Ngăn cản khác qua bày sạp thì lý lẽ vững .

 

“Không cần ạ.”

 

Hà Ngọc Yến mở miệng trả lời: “Sạp cũng chẳng trông mong gì đại phú đại quý. Mọi qua đây bán đồ thể thu hút thêm nhiều qua mua. Biết một ngày nào đó, chỗ còn trở thành một khu chợ chứ!”

 

Đây là điều vợ chồng họ nghĩ kỹ ngay từ lúc sạp . Họ sẽ ngăn cản khác bày sạp, thậm chí hy vọng đều tham gia , cho miếng bánh ngày càng lớn hơn. Tiền là kiếm hết, cùng kiếm tiền. Có tiền mới càng sẵn lòng chi tiêu.

 

Đây chính là đạo lý về sự tuần của tiền bạc.

 

 

Loading...