Linh tính mách bảo, Hà Dũng Hải trực tiếp dậy: "Em gái ! Anh Ba việc công cần bàn. Ở đây giao cho em nhé."
Nói xong, cứ như lửa đốt m.ô.n.g, kéo tuột Đội trưởng Hoắc mất.
Cố Lập Đông bỏ tại chỗ, thấy hành động của em vợ đại khái cũng hiểu ý đồ của đối phương.
hề sợ hãi, ngược còn nở một nụ rạng rỡ với Hà Ngọc Yến.
Hà Ngọc Yến hàm răng trắng bóc của đàn ông mặt, chút lo lắng, tức giận trong lòng tan biến hơn nửa. khi tầm mắt chạm lớp băng gạc dày cộm cánh tay của đối phương, tâm trạng trở nên lo lắng, xót xa.
Cố Lập Đông thấy mắt vợ bỗng đỏ hoe, lập tức cuống quýt định dậy.
Hà Ngọc Yến lao tới, trực tiếp ấn xuống giường. Sau đó, "chát" một tiếng tát mạnh khuôn n.g.ự.c rắn chắc của .
Cứng như đá , tát đến cô đau cả tay.
cảm giác ấm áp từ cơ bắp lòng bàn tay, cùng tiếng tim đập thình thịch khiến cô nhận đàn ông mặt vẫn khỏe mạnh.
"Anh còn dám chuyến của sẽ ."
Xác định , Hà Ngọc Yến bắt đầu tính sổ với .
Cố Lập Đông mỉm ôm c.h.ặ.t lòng buông. Hà Ngọc Yến định giãy giụa nhưng thấy lớp băng dày cánh tay , động tác dừng .
Vùi đầu lòng vợ, hít một thật sâu. Một lúc lâu , Cố Lập Đông cảm thấy tràn đầy hăng hái, bấy giờ mới hỏi cô đến đây bằng cách nào, ở nhà sắp xếp bọn trẻ .
Đến lúc , cơn giận của Hà Ngọc Yến lớn đến mấy cũng tan biến hết.
Cơ thể mềm nhũn dựa lòng , bắt đầu kể cho những chuyện xảy trong thời gian qua.
Hai vợ chồng kể cho những trải nghiệm trong những ngày qua. Nói đến đoạn nguy hiểm cùng thốt lên kinh ngạc. Nói đến sự đáng yêu của con cái cùng nở nụ ấm áp. Nói đến sự giúp đỡ của bạn bè cùng thấy thật may mắn.
Mải chuyện, thời gian trôi đến giữa trưa.
Hà Dũng Hải xách mấy hộp cơm đầy ắp thức ăn , thì thấy em gái dựa lòng Cố Lập Đông ngủ .
Không hiểu , thấy Cố Lập Đông thật chướng mắt.
"Yến T.ử với Đội trưởng Hoắc xe suốt đêm tới đây, giờ nghỉ ngơi chút cũng . Ngày mai thể xuất viện . Ở đây còn việc, em về cùng hai . Đến lúc đó em sẽ nhờ gửi hai vé tàu hỏa qua, hai trực tiếp tàu về."
Từ đây tàu hỏa về Bắc Thành mất tám chín tiếng. Tàu hỏa an , Hà Dũng Hải lo lắng.
"Đoàn xe của các dự kiến hôm nay cũng về tới Bắc Thành . Sau khi về, những chuyện đừng quản. Ai hỏi thì cứ bảo rõ, thương viện là ."
Những chuyện Cố Lập Đông tự nhiên là hiểu rõ. Coi như , can thiệp, những chuyện khác tự nhiên chuyên nghiệp giải quyết.
Hà Ngọc Yến tỉnh dậy hơn ba giờ chiều.
Cố Lập Đông thấy cô tỉnh dậy, vui vẻ : "Vợ ơi, dậy ! Đói ? Cơm trưa nguội , căng tin bệnh viện chắc vẫn còn đồ ăn, đưa em ."
Hà Ngọc Yến sờ cái bụng xẹp lép, đưa tay dụi dụi má, gật đầu.
Thế là khi vệ sinh cá nhân xong, hai vợ chồng dìu bước khỏi phòng bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-ngay-nao-toi-cung-hong-bien/chuong-285.html.]
"Bệnh nhân ở đây còn mấy là tài xế đồng nghiệp. Vết thương của họ còn nặng hơn , chắc đây một tuần."
"Anh em , đồ ăn ở căng tin vị thực sự tệ . Làm món mỳ là nhất luôn, mỳ đao tiêu (mì cắt lát) đặc biệt ngon..."
Lâu gặp vợ, Cố Lập Đông cả bụng lời mãi hết.
Hà Ngọc Yến thấy hớn hở như , tâm trạng cũng thoải mái.
Bị thương , bình an là .
Lúc , họ đến phòng bệnh cuối cùng của tầng , chuẩn xuống cầu thang.
Sau đó, cầu thang đúng lúc lên.
Hai bên đúng lúc một một , đối mắt .
Hà Ngọc Yến hai đối diện, một trong đó là Cố Học Phương mà cô quen .
Còn phụ nữ trung niên quen trong hai , lúc chằm chằm Cố Lập Đông. Cả run rẩy, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.
"Anh..."
Tiếng gọi "" tuy nhỏ, nhưng trong gian trống trải của cầu thang mang theo một tiếng vang nhẹ.
Hà Ngọc Yến trừng to mắt phụ nữ trung niên . Vẻ ngoài của phụ nữ qua chắc chắn quá bốn mươi tuổi. Tóc đen nhánh, sắc mặt hồng nhuận, gò má đầy đặn, qua là từ gia đình cuộc sống khá giả. Chỉ những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt xuất hiện khi cảm xúc kích động mới bộc lộ tuổi tác của bà.
Ngay đó, suy đoán của Hà Ngọc Yến cũng chứng thực.
"Mẹ, . Mẹ ?" Cố Học Phương lúc thấy gọi "" cũng sững . Sau đó, cô thấy biểu cảm kinh ngạc của Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông, cảm thấy chút ngượng ngùng.
Mẹ ruột gọi một trai trẻ lạ mặt là , đúng là chút dọa .
Mẹ Cố ngờ gặp trai trẻ vẻ ngoài giống trai ở đây, nên mới kìm nén cảm xúc mà kích động quá mức.
Tiếng gọi của con gái khiến bà sực tỉnh.
Chỉ thấy bà đưa tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt rỉ nơi khóe mắt, nở một nụ thiện ý với đôi vợ chồng trẻ đang phía cầu thang.
"Thật ngại quá, nãy nhầm ."
Hà Ngọc Yến , trong lòng chút nghi hoặc nhưng mặt lộ , chỉ đáp bằng một nụ : "Không ạ. Không phiền hai nữa, chúng cháu xin phép ."
Nói xong, Hà Ngọc Yến khẽ gật đầu với họ, kéo chồng ngang qua hai con họ.
Khoảnh khắc lướt qua , Hà Ngọc Yến vẫn thể thấy những hồi ức còn kịp giấu kín trong ánh mắt của phụ nữ trung niên .
Biểu hiện như khiến Hà Ngọc Yến nhịn mà chút liên tưởng.
Còn Cố Học Phương bỏ tại chỗ, khi thấy vợ chồng Hà Ngọc Yến rời , bấy giờ mới kéo hỏi: "Mẹ, rốt cuộc nãy là chuyện gì ? Sao gọi Cố Lập Đông là ?"
Mẹ Cố lời con gái liền con gái quen đôi vợ chồng trẻ , nhịn đưa tay kéo con gái hỏi: "Con quen đôi vợ chồng nãy ?"