“Để nghĩ xem.” Tô Duy Duy .
Tối hôm đó, Tô Duy Duy trở về, phát hiện bb thấy .
Gần đây Hạ Đông Lâm và Tô Duy Duy ít ở nhà, Lương Minh Tô đến đài truyền hình ghi hình chương trình, vẫn luôn bận, đúng lúc Lương Mẫn Anh hôm nay rảnh rỗi, liền về trông bb. Lương Mẫn Anh tiên đưa bb chợ, khi về cô nấu cơm, bb chơi ở phòng khách. Đứa trẻ bb vốn thích ở một , đây Tô Duy Duy trông bé cũng như , nhưng hôm nay đợi Tô Duy Duy về nhà tìm, mới phát hiện thấy bb cả.
Lúc đầu cô để ý lắm, nhưng tìm khắp mỗi căn phòng trong nhà, vẫn thấy bóng dáng bb, Tô Duy Duy lúc mới cuống lên, nhắn tin cho Hạ Đông Lâm. “bb tìm .”
bb căn bản đơn vị của Hạ Đông Lâm ở , khả năng tìm Hạ Đông Lâm nhỏ.
“Mẫn Anh thằng bé ở nhà chơi ngoan, giữa chừng em thấy tiếng mở cửa, còn dặn dò bb chơi trong sân đừng đường cái.”
Lương Mẫn Anh đứa trẻ thấy , tự trách lên, “Em đang nấu cơm, cũng thấy ai chuyện, sẽ bắt cóc chứ?”
Tô Duy Duy cũng cuống, thời đại trẻ con bắt cóc buôn bán đặc biệt nhiều, nếu là đời , ít nhất còn camera giám sát, khả năng tìm , năm tháng ngoại trừ thành phố lớn như tỉnh thành, nhiều vùng quê thông đường, ngay cả đèn đường cũng ít, khi trời tối tối đen như mực, giấu tuyệt đối tìm thấy . Một Trung Quốc rộng lớn thế , tìm một đứa trẻ chuyện dễ dàng?
Người bb quen ở tỉnh thành đếm đầu ngón tay, Tô Duy Duy khựng , bé quan hệ với ông cụ Diệp, khi nào đến nhà họ Diệp ? Tô Duy Duy nhắn tin cho Diệp Trầm Đông, Diệp Trầm Đông nhanh gọi cho cô.
Tô Duy Duy cầm điện thoại của cửa hàng tạp hóa, hỏi gấp: “Anh Diệp, hỏi bb tìm ông cụ ? Anh thể giúp hỏi một chút ?”
Mặt Diệp Trầm Đông đột nhiên trầm xuống: “bb thấy ? Chuyện từ khi nào?”
“Vừa mới phát hiện, tìm khắp những nơi thể , đều tìm thấy .”
Diệp Trầm Đông đúng lúc đang ở bệnh viện, liếc ông cụ, cầm điện thoại ngoài, “Duy Duy, bb ở chỗ , em , tiên tìm một lượt những nơi thể tìm, bên cũng sẽ phái giúp đỡ, bb đứa trẻ bình thường, cho dù bắt cóc lừa, cũng sẽ mất chừng mực.”
Lời của Diệp Trầm Đông xoa dịu sự nôn nóng trong lòng Tô Duy Duy, đúng , bb đứa trẻ bình thường, bb gặp qua là quên, lúc đến tỉnh thành ghi nhớ bản đồ địa phương trong đầu, bé bất kể đến đều thể lập tức tên đường ngõ, điểm , Tô Duy Duy chắc chắn. Đứng ở góc độ của bb, nếu bé bắt cóc buôn bán, với tính cách của bé chắc chắn sẽ la hét om sòm như trẻ con bình thường, chừng còn thể để manh mối cho họ tìm, Tô Duy Duy thầm trách quá vội vàng, càng là lúc càng nên tự loạn trận tuyến.
“ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-207.html.]
“ sẽ phái tìm bb,” Dừng một chút, Diệp Trầm Đông từng chữ từng chữ: “ sẽ để bb xảy chuyện, đảm bảo.”
Tô Duy Duy cảm thấy thái độ của kỳ lạ, rõ ràng chuyện liên quan đến , nhưng thái độ của cứ như cô và bb đều là nhà, dáng vẻ nghiêm túc cam kết cũng Tô Duy Duy khựng trong lòng, cô cảm ơn cúp điện thoại, nghĩ đến chuyện , nghĩ thế nào cũng bắt cóc buôn bán bình thường, nhưng cô ở tỉnh thành cũng quen ai, thể trả thù cô.
Cúp điện thoại, Diệp Trầm Đông im lặng ngoài cửa sổ, đại để thể đoán đứa trẻ là do ai đưa , là ch.ó cùng rứt giậu là cái gì khác? bất luận thế nào, Diệp Trầm Đông tuyệt đối sẽ để chuyện tương tự xuất hiện thứ hai mặt , nhà họ Diệp bọn họ cũng dễ bắt nạt!
Khi Tô Duy Duy trở về, Hạ Đông Lâm xách áo khoác chuẩn ngoài, bình tĩnh hơn Tô Duy Duy tưởng tượng, điều Tô Duy Duy bình tĩnh hơn đó ít.
“ tìm cho hai một chiếc xe, em và Mẫn Anh cùng tìm, chú ý đừng lạc, chú ý an .” Hạ Đông Lâm dặn dò.
Tô Duy Duy gật đầu, cô suy tư cả sự việc, cứ cảm thấy bỏ qua điều gì, Hạ Đông Lâm cụp mắt, thấy cô mất hồn mất vía chằm chằm mũi chân , cô tình cảm sâu đậm nhất với bb, lập tức đưa tay giữ lấy vai cô, ôn tồn :
“ đảm bảo với em, sẽ đưa con nguyên vẹn trở về.”
Trong đôi mắt đen trầm của cảm xúc đè nén, những ánh mắt phức tạp đó lướt qua biến mất, khiến Tô Duy Duy bắt , cái bóng của cô trong mắt Hạ Đông Lâm, cô chằm chằm cái bóng đó hoảng hốt giây lát, theo bản năng gật đầu.
Hạ Đông Lâm khoác cho cô chiếc áo khoác màu đen: “Chú ý an .”
Đây là một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô, bên trong bụi bay đầy trời, bb đang ở vị trí cửa sổ, ho khan ngừng. Cách đó xa một đeo mặt nạ đầu chuột, mặc áo bào đen, đối phương lạnh lùng chằm chằm bé, trong mắt mang theo ý lạnh lộ liễu, đến mức bb nhíu mày.
Cậu bé lời nào, cũng nhảm, nhanh, bí ẩn mặc áo bào đen liên tục gọi điện thoại liên lạc với khác, lúc thì bàn giá cả lúc thì tình hình của bé, còn đảm bảo bé đầu óc chỉ thông minh cao, là món hàng hiếm , còn đứa trẻ thông minh thế thích hợp cho cha đầu óc vấn đề nuôi.
“Khi qua đây cẩn thận, tối nay sẽ chuyển chúng .”
Lông mày bb nhíu c.h.ặ.t, bé hôm nay ở nhà thấy tiếng kêu cứu kỳ lạ, giống như bé gái đang kêu, bé mở cửa xem cho rõ, ai ngờ tới đầu ngõ bên cạnh cưỡng ép bế lên xe tải, đó thì đến đây. Có lẽ vì bé còn nhỏ, đối phương gì bé, chỉ lo gọi điện thoại việc cũng ép bé, thậm chí để bé thấy lộ trình lúc đến. Cậu bé trí nhớ , bây giờ thả bé bé thể tìm đường về nhà, nhưng lời bí ẩn , định bán bé cho một đôi vợ chồng đầu óc con, cách khác bé bắt cóc buôn bán .