Hạ Đông Lâm về phía cô từ trong bếp, Tô Duy Duy mặc một chiếc áo dệt kim rộng rãi, vì đắp mặt nạ nên buồn , dáng cô gầy mà xương xẩu, lồi lõm quy tắc, sức căng cơ thể phụ nữ nên cô thiếu chút nào, phụ nữ như chắc chắn là hấp dẫn, điểm từ đầu tiên gặp cô, từng nghi ngờ. Đồ ai cũng sẽ nhớ thương, cho nên, Diệp Trầm Đông cũng là một theo đuổi khác của cô? Trong đôi mắt cụp xuống của Hạ Đông Lâm lướt qua tia sáng tối tăm.
Lúc ăn cơm, Hạ Đông Lâm lơ đãng hỏi: “Em quen Diệp Trầm Đông?”
Tô Duy Duy ngẩn , ngạc nhiên: “Anh Diệp?”
“Anh Diệp?” Lông mày Hạ Đông Lâm nhíu c.h.ặ.t, từ khi hai ngủ cùng , đây là đầu tiên thấy lời khen ngợi từ miệng cô, chỉ ngờ đối tượng là Diệp Trầm Đông, xem cô thưởng thức Diệp Trầm Đông .
Nhắc đến Diệp Trầm Đông, Tô Duy Duy nhịn lên, thì, cả nhà họ Diệp đều thú vị, ngay mấy hôm , mấy em họ của Diệp Trầm Đông còn gửi tin nhắn máy nhắn tin cho cô, gọi cô ngoài chơi, còn nhận cô em gái nuôi gì đó. Nhìn đãi ngộ của ông cụ là ông cụ bình thường, nhà họ Diệp là gia đình như , Diệp Trầm Đông cũng hạng vô danh, nhưng Diệp Trầm Đông hề giá, sự giáo d.ụ.c khiến Tô Duy Duy tự than bằng, ấn tượng của cô đối với Diệp Trầm Đông vẫn luôn .
“ , Diệp , nhà họ cũng tệ, quen ?” Tô Duy Duy ngạc nhiên, lập tức hiểu rõ, Hạ Đông Lâm là đại lão thương nghiệp, trong sách tuy nhắc tới Diệp Trầm Đông, nhưng phong thái của Diệp Trầm Đông, e là lai lịch cũng sẽ kém Hạ Đông Lâm, tỉnh thành chỉ lớn thế , vòng tròn cũng chỉ lớn thế , đến , nếu quen cũng lạ.
Hạ Đông Lâm khựng , ngược một phái ôn hòa đạm nhiên: “ và ... .”
Anh dừng một chút, trầm ngâm: “Thực , con cũng tệ.”
Tô Duy Duy ngẩn , cho hiểu , cô cũng con , chẳng lẽ đại lão cũng cần khen? Ưm, nên lập một nhóm khen ngợi, kéo cả đại lão , dăm bữa nửa tháng khen một ?
Hôm , Tô Duy Duy một chuyến chợ, tiếp tục đàm phán chuyện đại lý máy ghi đĩa, máy Nhật Bản tư thái cao, đây trong nước tuy tổng đại lý, nhưng máy thông qua các loại kênh, ở trong nước vẫn luôn điểm bán, chính vì doanh trong nước , thu hút sự coi trọng của tổng bộ Nhật Bản, nhà sản xuất Nhật Bản định dẹp bỏ kênh bán hàng chính quy, thiết lập kênh bán hàng chính quy trong nước. Thương hiệu yêu cầu nhất định đối với đại lý, nhưng vì máy ghi đĩa là sản vật mới nổi, phần lớn tuy nghĩ đến việc bán máy ghi đĩa, ít nghĩ đến đại lý.
Cũng lẽ, nhiều thậm chí đại lý là gì.
Người đàm phán hợp tác với cô tên là tổng giám đốc Tôn, bốn mươi tuổi, ông từng du học ở Nhật Bản, với tư cách là nhân viên phái cử của tổng bộ về nước. Tô Duy Duy tay bắt sói, công ty nhà sức ảnh hưởng khá lớn ở địa phương, nhưng đối phương vẫn dây dưa với cô lâu cũng đồng ý.
Trước đây mỗi Tô Duy Duy đến, tổng giám đốc Tôn đều hờ hững, thậm chí ẩn ẩn để lộ ý bàn hợp tác với phụ nữ, Tô Duy Duy đành tiếp tục mài, hy vọng ông thể đổi chủ ý, ai ngờ đối phương vẫn luôn nhả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-205.html.]
Lần khi đến, Tô Duy Duy quyết định nếu vẫn đàm phán xong, thì, cô đổi sang mặt nạ, con đường kiếm tiền nhiều, máy ghi đĩa cũng chỉ thể bán mấy năm nay, kiếm tiền là nhất, kiếm thì thôi.
Tô Duy Duy bước văn phòng tổng giám đốc Tôn, :
“Tổng giám đốc Tôn, nếu thực sự cần thiết, thể đến tổng bộ Nhật Bản của các ông đàm phán với tổng giám đốc các ông, hy vọng ngài thể thấy thành ý của , xong phương án quảng bá máy ghi đĩa chỉnh, doanh thương hiệu các ông định, mà khéo am hiểu quảng bá, sự hợp tác của chúng là đôi bên cùng lợi.”
Trước đây tổng giám đốc Tôn đều hờ hững với cô, nhưng , mà chủ động dậy, đầy mặt tươi : “Cô Tô tuổi còn trẻ khí phách như , chúng tin cô thì tin ai? Phương án của cô nghiên cứu kỹ , mỗi phương án đều tính khả thi lớn, cực kỳ tính khai sáng, cô Tô nếu thể đại lý máy ghi đĩa của chúng , đó là vinh hạnh của máy ghi đĩa chúng !”
“...” Tô Duy Duy đầy mặt kinh ngạc, cô đây là nhầm phim trường ? Lần đến, tổng giám đốc Tôn đủ kiểu khó dễ ? Tô Duy Duy còn từng ông bàn tán với nhân viên ở cầu thang, cô ngay cả xe và trợ lý cũng , mà đến đại lý máy của họ, quả thực là kẻ ngốc mộng.
bây giờ, tổng giám đốc Tôn bộ dạng ?
“Tổng giám đốc Tôn, chúng cần đàm phán chi tiết hợp tác cụ thể ?”
“Không cần, cần thiết, chẳng là chi tiết hợp tác ? Cái từ từ chốt là , cô Tô là đáng tin cậy, chút chuyện nhỏ còn cần ngài đích xuất mã? Để công ty ngài đến là , chúng sẽ dốc sức phối hợp với ngài, để ngài khó xử.”
“...” Tô Duy Duy thụ sủng nhược kinh, đây là chuyện gì?
“Cô Tô nếu ý kiến, chúng sớm ký hợp đồng !”
Tô Duy Duy: “...”
Mãi cho đến khi bước khỏi cửa lớn, Tô Duy Duy đều phản ứng , chuyện máy ghi đĩa cô đàm phán lâu , nhưng mỗi tổng giám đốc Tôn đều vẻ mặt kiên nhẫn, hôm nay khách sáo với cô thì thôi , còn bộ dạng nịnh nọt, cứ như cô là nhân vật bối cảnh lớn gì đó, tổng giám đốc Tôn nhận nhầm ? Cô chỉ là nhà quê, quyền thế bối cảnh, thậm chí ngay cả công ty cũng là giả, tổng giám đốc Tôn cần khảo sát , cứ thế giao quyền đại lý cho cô quá võ đoán ?