“Đương nhiên ! Tuy tính chuyên nghiệp của em bằng xuất chính quy, nhưng em thiên phú, giọng của em , nền tảng dẫn chương trình cũng vững chắc, thực chị từng xem em dẫn chương trình, đó chào cờ em ở dẫn, tuy chỉ là cảnh nhỏ, nhưng em nắm bắt , phong thái định, phóng khoáng, thể dẫn chương trình giải trí, cũng thể dẫn những cảnh lớn, dẫn chương trình như hot thì ai hot? Yên tâm , đợi em trở thành dẫn chương trình quốc dân, chừng còn đắt giá hơn đại minh tinh chứ.”
Lương Minh Tô gật đầu, lời chị dâu , cô đều tin.
Mấy ngày tiếp theo, Lương Minh Tô vẫn luôn ở nhà luyện tập gương, cơ mặt cô lắm, đôi khi kiểm soát , liền ở nhà dùng đũa ngậm để luyện tập, khi đối diện gương, biểu cảm của tới, cô sẽ nhanh ch.óng điều chỉnh. Cô còn thử nghiệm nhiều kiểu trang điểm, nhất định chọn kiểu phù hợp nhất với , cô còn với lãnh đạo thể tìm tài trợ trang phục, đến lúc đó cô mặc quần áo Lương Mẫn Anh thiết kế, cũng coi như giúp Lương Mẫn Anh tuyên truyền .
Qua mấy ngày, Lương Minh Tô đến đài truyền hình bắt đầu ghi hình kỳ đầu tiên.
Mấy ngày nay, ông cụ Diệp tại đến dạy học, Tô Duy Duy liền tăng thời gian học tiếng Anh và vẽ tranh cho bb. bb gặp ông cụ chê buồn chán, luôn kéo Tô Duy Duy giảng kiến thức vật lý, Tô Duy Duy hiểu mấy cái đó?
Theo lý thuyết, mỗi thứ ba năm bảy ông cụ đều sẽ đến, khi một tuần chỉ ba , nhưng lâu đến.
Tô Duy Duy lo ông xảy vấn đề, liền nhắn tin cho Diệp Trầm Đông.
Diệp Trầm Đông gọi cho cô.
“Ông Diệp chứ ạ?”
Dường như là ảo giác, Tô Duy Duy cảm thấy giọng điệu Diệp Trầm Đông dịu dàng hơn một chút, “Ông mấy hôm ăn hỏng bụng, viện .”
“Cái gì? Ở phòng bệnh nào? thăm ông ?”
Diệp Trầm Đông im lặng giây lát, cho cô vị trí cụ thể. Tô Duy Duy dắt bb, xách hoa quả tìm tới, mới phát hiện ông cụ Diệp bệnh viện bình thường, cấp bậc phòng bệnh dường như cũng bình thường thể ở, quả nhiên, khi kiểm tra nghiêm ngặt, may mà Diệp Trầm Đông chào hỏi , nếu thật sự .
Khi Tô Duy Duy đến phòng bệnh, ông cụ đang giường báo, Tô Duy Duy thấy tinh thần ông tệ, tới: “Ông Diệp, ông vẫn khỏe chứ ạ?”
Ông cụ đang buồn chán, thấy Tô Duy Duy, mắt ông sáng lên, dậy: “Duy Duy? Sao cháu tới đây? Còn bb, cục cưng bé nhỏ của ông, cháu cũng tới ?”
bb nhếch môi, chạy lên túm râu ông chơi: “Ông lời giữ lời, là tìm cháu mà!”
“Trách ông! Trách ông! Thằng nhóc nhớ ông ?”
bb hừ hừ, chuyện, tâm trạng ông cụ lập tức lên, ông ôm bb lòng, chỉ cảm thấy ôm thế nào cũng đủ.
“Duy Duy, cháu ông viện?”
“Cháu thấy ông mãi đến, lo ông bệnh , liền gọi điện thoại cho cháu trai ông,” Tô Duy Duy gọt táo cho ông. Kỹ thuật gọt táo của Tô Duy Duy kém, mỗi đều gọt vỏ táo thành từng miếng từng miếng, ông cụ nổi, đoạt lấy d.a.o trong tay cô, hừ , “Nhìn cho kỹ, vỏ táo gọt táo đứt, cái đơn giản, giống như thế , nặc...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chong-toi-xuong-nong-thon/chuong-201.html.]
Tô Duy Duy ông, tuy ông lớn tuổi , còn mắc chứng Alzheimer nhẹ, nhưng tâm thái ông cụ , cũng lòng trẻ thơ, cộng thêm bác học, khí chất học giả nho nhã, điều khiến ông và già bình thường khác biệt. Ông cụ còn sạch sẽ, luôn mùi xà phòng và bột giặt, quần áo của ông luôn tỏa mùi nắng, nhiều , Tô Duy Duy đều nhịn đến gần ông.
Ông cụ gọt xong táo, cắt cho Tô Duy Duy một miếng, bb một miếng.
“Tự ông ăn ạ?” bb chớp chớp mắt.
Ông cụ tức giận : “Ông đây chỉ là tiêu chảy, bác sĩ cái cho ăn cái cho ăn, còn ông chỉ ăn nước cơm, đây , ông mấy ngày ăn bữa cơm hồn .”
Dáng vẻ tức giận của ông chọc Tô Duy Duy : “Vậy ông dưỡng bệnh cho , đợi khỏi là thể khôi phục ăn uống.”
Ông cụ vẫn tức: “Anh trai cháu... ồ, chính là cháu trai ông, nó mà chuyện bé xé to, ông bệnh là bắt ông viện, đây , rõ ràng chẳng chuyện gì, còn bảo ông tĩnh dưỡng, cháu xem ông bao nhiêu tuổi , hồi nhỏ cha ông quản ông, bây giờ ông già , cháu trai ông còn quản ông! Ngày tháng , đúng là sống nổi nữa !”
Tô Duy Duy mà bật .
Ngay lúc đó, cửa phòng đẩy , một đám ùa , trong khoảnh khắc thấy Tô Duy Duy đều ngẩn , lập tức ánh mắt tất cả đều rơi bb.
Thái Quân phản ứng đầu tiên, bà chằm chằm đang bên mép giường bệnh ông cụ, chỉ cảm thấy cô gái mạc danh quen mắt, giống như gặp ở , mà bb, cũng bà cảm giác quen thuộc nên lời, chỉ là gặp ở nhỉ?
“Cô là ai?” Diệp Chung Minh hỏi.
Tô Duy Duy dậy, mỉm : “ là Tô Duy Duy, đến thăm ông cụ.”
Diệp Chung Minh cũng cảm thấy cô quen mắt, nhưng nhớ gặp ở , cô gái nhỏ nhan sắc cao, bé cũng xinh đến mức giống thật, nhà họ Diệp bọn họ đều là hội viên hội ngoại hình, Diệp Chung Minh lập tức : “Sao từng gặp cô?”
Em gái trông vẻ đáng yêu.
“Ưm, và ông cụ quen , e là từng gặp , ông cụ thỉnh thoảng giảng bài cho con trai .”
Mọi ngẩn , đều kinh ngạc há to miệng.
Ai giảng bài? Ông cụ? Cái tên đó , cả nước đều ông cụ? Lên lớp cho một đứa trẻ con?
Dựa cái gì chứ!! Diệp Chung Minh phục, lập tức bĩu môi ghen tị: “Không chứ? Hồi nhỏ ông nội đều giảng bài cho cháu, chê cháu ngốc, giảng lý thuyết nửa ngày hiểu, còn loại như cháu tiền đồ, sinh vì vật lý, cháu nhớ, con trai cả nhà , ngoại trừ Trạch Tây, những còn đều ông nội ghét bỏ, ông nội mà giảng bài cho một đứa nhóc con!”