Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình - Chương 345: Tự Tay Chặt Đứt Ngón Tay Mình
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:41:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ca đầu tiên, hơn nữa bác sĩ ca phẫu thuật đầu tiên cũng xảy chuyện gì.
Tống Hoài An thấy tiểu sư gì, : "Lần phẫu thuật ảnh hưởng cũng khá lớn, cộng thêm sự lan truyền của bên tòa soạn báo, đủ loại tin vỉa hè bay loạn xạ, nên thu hút sự chú ý của một phần t.ử bất hợp pháp."
Cách của sư giống với suy đoán về ca đầu tiên của cô.
cô và sư là bác sĩ ca phẫu thuật đầu tiên cả nước, cô cảm thấy nguyên nhân .
Chắc chắn là cái khác.
Tống Nguyệt nghĩ đến điều gì, lập tức : "Sư , xem khi nào là do Nam gia và Liễu gia phái tới ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Nam gia, Liễu gia?
Tống Hoài An lắc đầu: "Nam gia Liễu gia dính dáng gì đến phương diện quân khu."
Giọng Tống Hoài An dừng một chút tiếp: "Tiểu sư đợi bên quân khu trả lời ."
Tống Nguyệt cảm thấy cũng lý, ở đây đoán già đoán non vô ích, chi bằng đợi bên trả lời.
Dù đồng chí quân khu cũng với cô sẽ đến chuyện với cô .
Tống Nguyệt gật đầu: "Vâng."
Hai sư dặn dò , đều bảo đối phương cẩn thận một chút, mới tiếp tục việc.
Thoáng cái hết buổi sáng.
Tống Nguyệt ăn xong cơm trưa, đến khu phòng bệnh thăm Lý Dĩ Thành.
Sư phụ đúng là sư phụ, t.h.u.ố.c bí truyền xuất chiêu.
Tốc độ hồi phục của Lý Dĩ Thành tăng vọt, mới qua nửa tháng mà hồi phục như một tháng, viện thêm vài ngày nữa là thể xuất viện .
Tống Nguyệt gõ cửa bước phòng bệnh đơn chuyên dụng của Lý Dĩ Thành.
Lúc cô , ngoài Lý Dĩ Thành đang xuống giường , còn Trần Phú Quý đang chăm sóc .
Cô bước , ánh mắt hai đều đổ dồn về phía cô.
Lý Dĩ Thành mở miệng : "Đồng chí Tống, cô xảy chuyện ?"
Tống Nguyệt đối diện với ánh mắt Lý Dĩ Thành: "Tin tức của cũng nhanh nhạy thật đấy, ở trong mà cũng tin tức."
Lý Dĩ Thành giơ tay chỉ tai: "Phòng bệnh , nhưng tai."
Anh Tống Nguyệt hỏi: "Là chuyện thế nào?"
"Cũng chuyện gì." Tống Nguyệt tới, "Chính là như những gì đó."
Lý Dĩ Thành nhướng mày: " là g.i.ế.c cô, bảo hình như cô lừa con nhà ."
Tống Nguyệt: "?"
Cô lừa trẻ con?
Cô lừa con ma ...
"Không ?" Lý Dĩ Thành giả vờ nghi hoặc Tống Nguyệt, thuận tiện còn nhíu mày, " là như mà."
Tống Nguyệt chút cạn lời: " việc gì lừa con nhà gì?"
Cô Lý Dĩ Thành, giọng nhàn nhạt: "Hơn nữa, giống sẽ lừa gạt trẻ con ?"
Lý Dĩ Thành nhíu c.h.ặ.t mày, đầu Trần Phú Quý đang trong góc:
"Trần Phú Quý mà, đó là tin đồn, là đồng chí Công an, tung tin đồn nhảm sẽ thế nào đấy."
Trần Phú Quý đột nhiên điểm danh: "..."
Cậu : "????"
Người trong góc, nồi từ trời rơi xuống!
Anh thể đối xử với như !
Lý Dĩ Thành cẩn thận từng li từng tí di chuyển đến bên giường, từ từ xuống giường.
Tống Nguyệt lẳng lặng động tác lên giường của Lý Dĩ Thành, Trần Phú Quý tiến lên giúp đỡ, Tống Nguyệt giơ tay ngăn .
Sau khi Lý Dĩ Thành dựa giường xong, với Tống Nguyệt: " , bác sĩ Tống, vị đồng chí già ngày nào cũng qua đưa t.h.u.ố.c cho chút lợi hại đấy."
"Thuốc của ông uống là toát mồ hôi."
"Ừ." Tống Nguyệt , "Bỏ tiền lớn mời về, thể lợi hại ?"
Lý Dĩ Thành thấy hứng thú: "Tiền lớn là bao nhiêu tiền?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-chay-tron-duoc-dai-lao-nhat-kien-chung-tinh/chuong-345-tu-tay-chat-dut-ngon-tay-minh.html.]
Tống Nguyệt thẳng: "Anh đoán xem."
Lý Dĩ Thành: "..."
Tống Nguyệt liếc Lý Dĩ Thành, ngoài: "Đừng nghĩ nhiều, dưỡng bệnh cho ."
Lý Dĩ Thành bóng lưng Tống Nguyệt, đưa mắt Tống Nguyệt rời .
Lúc Tống Nguyệt đến cửa, dừng , đầu Lý Dĩ Thành đang giường: " , cũng đừng nhiều chuyện như ."
Lý Dĩ Thành: "..."
Lý Dĩ Thành bất động thanh sắc đầu Trần Phú Quý: "Trần Phú Quý thấy ? Bảo đừng nhiều chuyện như ."
Trần Phú Quý: "..."
...
Qua vài ngày, bên quân khu quả nhiên đến, tìm Tống Nguyệt và sư Tống Hoài An.
Cách giải thích bên quân khu đưa giống với suy đoán của sư Tống Hoài An.
Chính là do ca phẫu thuật gây , nguyên nhân bắt đầu từ ca phẫu thuật, nhưng cụ thể vẫn là do những lời lẽ phóng đại báo chí, khiến một thế lực bên ngoài tưởng rằng Tống Nguyệt và sư Tống Hoài An nghiên cứu loại t.h.u.ố.c cao cấp gì đó...
Hai là đối tượng bên quân khu theo dõi từ lâu, nghi ngờ là đặc vụ, ngờ hai đột nhiên chuyển mục tiêu sang Tống Nguyệt và Tống Hoài An.
Mới chuyện ngày hôm đó.
Sau khi bắt giữ, một loạt các cuộc thẩm vấn, hai cũng tiết lộ một tin tức, tất nhiên những tin tức cũng liên quan gì đến Tống Nguyệt và Tống Hoài An nữa.
Bên quân khu cũng .
Sau chuyện thì xảy chuyện gì nữa, thứ quá mức bình lặng.
Ngoài việc khám bệnh hàng ngày, về nhà thì cùng sư phụ nghiên cứu t.h.u.ố.c, vo "viên t.h.u.ố.c tễ".
Đợi sư rảnh rỗi lái xe núi lớn, ba thầy trò đào d.ư.ợ.c liệu hoang dã.
Ngoài nghiên cứu t.h.u.ố.c, Tống Nguyệt còn nhận dịch tài liệu, cũng như thư từ qua với Dương Đóa ở Dung Thành, và những lá thư thỉnh thoảng Lục Hoài gửi lên.
Trong thư của Lục Hoài còn kèm theo sự quan tâm của ông ngoại, mợ dành cho cô.
Thời gian Lục Hoài ở trong thôn, trông coi Vân gia, đợi thông báo của ông cụ bên gửi xuống.
Thoáng cái nửa tháng trôi qua.
Dưới sự nỗ lực ngừng nghỉ của Tống Nguyệt, cách đến một vạn điểm tích lũy của hệ thống chỉ còn một trăm điểm.
Chỉ cần cô khám thêm một bệnh nhân độ khó cao một chút, là thể mở gói quà lớn của hệ thống.
Tống Nguyệt trong văn phòng, một trăm điểm còn thiếu để đạt một vạn điểm tích lũy, trong lòng sướng rơn.
Đang vui vẻ.
Cửa văn phòng đẩy mạnh : "Bác sĩ Tống."
Tống Nguyệt đang vui vẻ giật thót tim, lập tức nhanh ch.óng bình tĩnh , đầu đẩy cửa .
Là đồng nghiệp, bác sĩ Trương.
Bác sĩ Trương thở hổ hển, thần sắc cũng gấp gáp, là chuyện lớn.
Tống Nguyệt dậy: "Sao ? Bác sĩ Trương, hoảng hốt thế?"
Bác sĩ Trương Tống Nguyệt: "Phòng khám, bên phòng khám một ca đứt tay."
Đứt tay?
Trong lòng Tống Nguyệt căng thẳng, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, rảo bước ngoài.
Bác sĩ Trương vội vàng tránh đường, đuổi theo bước chân Tống Nguyệt: "Sư của cô, bác sĩ Tống qua đó ."
Tống Nguyệt rảo bước về phía khoa Cấp cứu: "Là đứt cả cánh tay, là đứt ngón tay?"
Bác sĩ Trương : "Ngón tay."
Bước chân Tống Nguyệt khựng , đầu bác sĩ Trương: "Ngón tay?"
Bác sĩ Trương gật đầu, bồi thêm một câu: "Là trẻ con."
Tống Nguyệt tiếp tục về phía : "Sao đứt?"
Bác sĩ Trương cần suy nghĩ: "Tự c.h.ặ.t đứt."
"?" Tống Nguyệt một nghi ngờ nhầm, trẻ con tự c.h.ặ.t đứt ngón tay?
Cô nghiêng đầu bác sĩ Trương: "Tự c.h.ặ.t đứt?"