Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình thường mấy thứ đồ lặt vặt thím Vương lấy bà cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng hôm nay thì bà nuốt trôi nổi.
Mặt mũi thím Vương lúc đỏ lúc xanh chuyển sang tím lịm. Vốn dĩ bà còn định nhiều lời dông dài thêm với Ngụy Chiêu Chiêu vài câu, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu cứ đoan chính thẳng thắn ngay đó khiến bà chẳng rặn nổi chữ nào.
Còn cách nào khác ? Người là , tha cho bà , bà còn dây dưa cái gì nữa? Dây dưa cái nỗi gì đây?
Thím Vương xưa nay vốn dẻo miệng, gương mặt phúc hậu hiền từ. Bình thường trong đại viện lỡ xảy xích mích với ai, chẳng lẽ hùa bênh vực bà ? Bẽ mặt đến mức thì đúng là đầu tiên.
Lại còn là kiểu mất mặt chẳng cách nào vớt vát nữa.
Thím Vương liếc vẻ mặt ngày càng trong sáng vô tội của Ngụy Chiêu Chiêu, trong lòng lôi mười tám đời tổ tông nhà cô c.h.ử.i rủa một trận, nhưng ngoài mặt chỉ đành cúi mày cụp mắt trả đồ.
Đồng thời bà còn thầm mong Quý Hựu đừng ghim chuyện trong bụng, ngàn vạn xin đừng gây ảnh hưởng nào tới ông Trần và thằng Trần nhà bà đấy!
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Nghĩ , thím Vương chỉ chực bật . Ôi dào, tuổi mà còn trò mất mặt!
Thím Vương , liền đến lượt Khương Nguyệt. Không còn thím Vương ở đây, Khương Nguyệt càng hiện rõ sự cô lập nơi nương tựa.
Khương Ân Minh lạnh lùng lườm cô em gái đang cầu cứu một cái, cuối cùng cũng hết cách đành bước lên một bước, trịnh trọng Ngụy Chiêu Chiêu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-98.html.]
"Xin cô, đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu. Chuyện hôm nay đều là của em gái , xin mặt con bé chân thành xin cô, thực sự xin . Tổn thất của cô sẽ đền bù đầy đủ, là đường dạy dỗ em gái, xin thứ cho."
Một tràng dài liên tục với ba lời xin khiến Khương Nguyệt cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào ngẩng đầu lên nữa. Cho dù chuyện là cô sai chăng nữa, nhưng thế nào thì bọn họ cũng là nhà họ Khương mà, cần hạ khúm núm đến ?
Chỉ là Quý Hựu... Quý Hựu sẽ nghĩ thế nào về cô đây?
Cô chẳng dám thẳng Quý Hựu, trong lòng luống cuống lo sợ, nhưng đa phần là nỗi khiếp sợ bủa vây.
Khương Nguyệt đang lầm bầm trong lòng như thì Khương Ân Minh ở phía đột nhiên phắt đầu , giọng điệu cao hơn ban nãy mấy tông: "Nguyệt Nguyệt, bước qua đây xin mau."
Khương Nguyệt tiếng quát cho giật nảy , theo bản năng cự tuyệt. Vậy mà Quý Hựu - nãy giờ luôn giữ im lặng kể từ lúc Ngụy Chiêu Chiêu tự tìm bằng chứng - bỗng dưng mở miệng: "Đồng chí Khương Nguyệt, mời cô xin vì vu khống và x.úc p.hạ.m em gái ."
So với sự hoảng sợ ban nãy, trong lòng Khương Nguyệt lúc là một mớ hỗn độn xen lẫn đau đớn, căng thẳng, sợ hãi. Nước mắt trong hốc mắt tức thì tuôn rơi.
Đầu tiên cô Khương Ân Minh bằng ánh mắt đáng thương khẩn thiết, nhưng Khương Ân Minh hề ý định đỡ cho cô . Còn Quý Hựu...
Khương Nguyệt cũng len lén Quý Hựu một cái, hy vọng sẽ buông tha cho . Thế nhưng trong mắt chẳng lấy một tia mềm mỏng, chỉ là sự lạnh lẽo.