Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Chiêu Chiêu sụt sịt mũi, lắc đầu, sắc mặt ngày càng khó coi của Khương Nguyệt mà bác bỏ bộ lời lẽ của cô : "Không , em hề vu khống cô . Chính cô kéo tay em một cái khiến đồ đạc rơi vãi tung tóe mặt đất, xong cô còn chế nhạo em nữa."
Lúc câu cuối cùng, Ngụy Chiêu Chiêu ít nhiều cũng thấy nở mày nở mặt, nhưng chính cô cũng phần kinh ngạc với câu của bản .
Cảm giác khác chống lưng, hóa là như thế .
Cô xúc động tủi , hốc mắt cũng theo đó mà dần đỏ hoe.
Tự đòi công bằng là việc mà cho dù Quý Hựu xuất hiện ở đây, Ngụy Chiêu Chiêu cũng sẽ . Thế nhưng những lời sỉ nhục của Khương Nguyệt ban nãy, nếu ở cạnh, e là cô chỉ đành nuốt ngược trong, từng chút từng chút ép c.h.ặ.t chúng một góc tối tăm nào đó.
Quý Hựu khóe mắt ửng đỏ của Ngụy Chiêu Chiêu, trong lòng cũng thấy nghèn nghẹn. Anh thẳng gương mặt ngày một đen sì của Khương Nguyệt, cắt đứt ý định tự biện hộ của cô , đó điểm danh vài trong đám đông đang xem:
"Ôn Vĩ, Lưu Chí, hai kể những gì thấy ."
Quý Hựu sớm thấy hai đang hóng hớt . Không những , còn tỏng là khi bước thì hai họ lén lút lủi phía .
Vẫn còn một nữa, là thím Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-94.html.]
Hai gọi tên giật b.ắ.n , nhưng cũng hết cách đành bước từ đám đông. Bọn họ liếc , Ôn Vĩ lén Khương Nguyệt với ánh mắt đầy e dè mới lên tiếng: "Đồ đạc rơi xuống thế nào thì bọn thấy rõ, nhưng đồng chí Khương Nguyệt quả thực buông lời thô lỗ với đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu. Không chỉ riêng bọn , mà những xung quanh cũng đều thấy."
Báo cáo với đoàn trưởng thì chẳng thể nào lời thật lòng, nhưng rõ ràng hai họ cũng đắc tội với Khương Nguyệt nên nhanh trí kéo theo đám đông xung quanh .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Thực thì cũng đúng thôi, lúc Khương Nguyệt cố tình những lời đó thì giọng điệu cũng nhỏ, chuyện giấu cũng chẳng giấu nổi.
Còn về việc đồ đạc lúc rớt thế nào, bọn họ thực sự thấy rõ nên dám ăn ốc mò.
Thêm nữa là dáng vẻ cô bé trơ trọi giữa đám đông nơi nương tựa quả thực đáng thương. Ôn Vĩ còn trẻ, chỉ là một nhóc nông nổi, nãy lúc Ngụy Chiêu Chiêu Khương Nguyệt xỉa xói là định tay tương trợ , ngặt nỗi Lưu Chí cản .
Bây giờ đằng nào cũng đây , bèn chủ động lên tiếng: "Đoàn trưởng Quý, là để dọn dẹp qua chỗ , xem ở đây đông qua thế ."
Gương mặt Khương Nguyệt lúc âm lúc dương, nhưng nhanh trong mắt cô lóe lên một tia đắc ý. Cô vội cản hai , khuôn mặt nhỏ hiện rõ sự ngang ngược: "Ai đổ thì đó dọn. thể xin vì lỡ miệng, nhưng đống đồ là do chính tay Ngụy Chiêu Chiêu rớt, mà cô còn định đổ vạ lên đầu . Muốn nuốt trôi cục tức cũng thôi, cái sàn nhà do đích Ngụy Chiêu Chiêu dọn cho sạch!"
Dứt lời, cô ngoắt về phía Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu, đỏ hoe mắt liếc Quý Hựu một cái dịu giọng hướng về phía Ngụy Chiêu Chiêu đang nấp lưng : " mà, vì lúc nãy lỡ lời nên thể cùng cô dọn dẹp sạch sẽ nơi ."