Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Nguyệt , dùng ánh mắt dò xét liếc tới liếc lui Ngụy Chiêu Chiêu.
Khương Ân Minh đương nhiên thừa thể cho Khương Nguyệt đây là Ngụy Chiêu Chiêu. Tuy mới về vài ngày, nhưng nắm thóp tính cách của cô em gái .
Khương Nguyệt si mê Quý Hựu, từ chối đến mức đó mà vẫn chịu từ bỏ. Nếu để cô đây chính là cô em họ luôn Quý Hựu chăm sóc đủ đường thì cô chịu để yên ?
Trong lòng vốn định qua mặt cho xong chuyện, ai ngờ từ đằng một bà thím bước tới, tươi hớn hở về phía Ngụy Chiêu Chiêu:
"Ô kìa! Đây là Chiêu Chiêu đấy ư? Cháu cũng đến cung tiêu xã mua đồ ? Cháu định mua gì thế? Để thím tìm giúp cho nhé? Nơi giống quê các cháu , nhiều loại hàng hóa lắm, thím sợ cháu tìm !"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Nghe thấy ba chữ Ngụy Chiêu Chiêu, Khương Nguyệt sững sờ như điểm huyệt, đực tại chỗ với vẻ mặt thẫn thờ.
Cô góc nghiêng chê của Ngụy Chiêu Chiêu, sắc mặt dần trở nên méo mó.
Nhìn bộ dạng ăn mặc của Ngụy Chiêu Chiêu, liếc xuống quần áo đang mặc.
Hóa đây chính là Ngụy Chiêu Chiêu ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-89.html.]
Nếu , cô còn tưởng nhà ai trong bộ đội mới đón con dâu lên nữa cơ đấy. Cô Ngụy Chiêu Chiêu dáng vẻ quê mùa như trong trí tưởng tượng của cô .
Khương Nguyệt đột nhiên sang trai, hỏi thêm vài câu. Khương Ân Minh cũng đang nhíu mày cô , mặt thoáng nét cảnh cáo, trầm giọng nhắc nhở: "Đừng loạn."
Trong lòng Khương Nguyệt càng ấm ức hơn, khuôn mặt nhỏ thanh tú dần trở nên vặn vẹo. Ngay đó, cô phớt lờ lời cảnh báo của Khương Ân Minh, thẳng đến mặt Ngụy Chiêu Chiêu, trưng vẻ mặt nhiệt tình:
"Hóa cô chính là em họ của Quý Hựu, Ngụy Chiêu Chiêu đây ! Quý Hựu nhắc đến cô mấy . Từ quê lên đây, cô quen ? Vốn định dẫn cô tham quan bộ đội cho đó đây, nhưng hết cách thôi, Quý Hựu chẳng chịu cho tới tìm cô, bảo là sợ cô ngại lạ. Hôm nay đúng là trùng hợp, coi như chúng duyên . Với , suốt ngày cứ ngại ngùng nhút nhát như thế thì chẳng . Làm mà, va vấp để mở mang tầm mắt thì mới . Cô thấy đúng , Chiêu Chiêu?"
Ngụy Chiêu Chiêu lẳng lặng Khương Nguyệt, đang mải suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì Khương Nguyệt tủm tỉm chìa một tay : " , quên mất với cô. tên Khương Nguyệt, vui quen với cô."
Khương Ân Minh vội ba chân bốn cẳng chạy tới, kéo Khương Nguyệt chắn ở phía , áy náy Ngụy Chiêu Chiêu: "Xin đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu nhé, đây là em gái , là Khương Ân Minh. Lần quen đàng hoàng , chúng việc ."
Nói đoạn, túm lấy cổ tay Khương Nguyệt định lôi . Vốn dĩ Khương Nguyệt hất tay trai , nhưng thấy ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận của Khương Ân Minh, cô chẳng dám càn.
Chỉ là trong lòng càng thêm mất cân bằng và tức tối.
Đây là trai ruột của cô cơ mà! Bây giờ vì một kẻ ngoài mà chẳng nể nang mặt mũi cô bàn dân thiên hạ, quá đáng quá đấy!