Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã mua món lòng lợn hằng mong nhớ thì giờ đương nhiên mua gia vị để món lòng heo phá lấu chứ!
Khương Nguyệt chân kéo Khương Ân Minh đến cửa khu nhà ở, đầu thì thấy cô gái quàng khăn đỏ mua nội tạng lợn lúc nãy đang theo sát lưng . Cô bĩu môi ghét bỏ, đưa tay bịt mũi, hề khách sáo mà mỉa mai:
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Này đồng chí nữ, cô mua thứ đồ thúi hoắc thế thì đừng chui cung tiêu xã nữa. Mọi lúc mua đồ còn ngửi cái mùi thum thủm tay cô, khó chịu bao nhiêu?"
Nói xong, Khương Nguyệt mới rõ gương mặt của Ngụy Chiêu Chiêu. Dẫu cùng là phụ nữ nhưng Khương Nguyệt cũng nén sự kinh ngạc trong một khoảnh khắc.
Cô từng thấy cô gái nào xinh đến nhường .
Ngụy Chiêu Chiêu ngửi ngửi cái giỏ của , nhíu mày, nhỏ: "Vẫn còn mùi ?"
Cô chẳng do ngửi quen , nhưng dù thì cô cũng chẳng ngửi thấy tí mùi nào nữa. Tuy nhiên, nếu ý kiến thì Ngụy Chiêu Chiêu vẫn để tâm. Cô lấy thêm một tờ báo sạch phủ lên bọc cẩn thận.
Sau đó, cô mỉm hỏi Khương Nguyệt: "Đồng chí xem thế còn mùi ?"
Vốn dĩ Khương Nguyệt định thật lòng, quả thực là còn mùi gì nữa. chẳng hiểu , một hồi chằm chằm Ngụy Chiêu Chiêu chớp mắt, cô bất giác đưa tay sờ lên mặt . Rốt cuộc, lời đến khóe môi biến thành: "Có mùi, vẫn mùi thối lắm."
Nói xong, chính Khương Nguyệt cũng cảm thấy kinh ngạc với câu trả lời của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-88.html.]
Cô thế ? Khương Nguyệt luôn tự rõ thói kiêu ngạo của bản , nhưng nay cô luôn lý lẽ cơ mà.
Cô tại thế, chỉ là cho cô gái bẽ mặt, chướng mắt sự dịu dàng của cô, càng chướng mắt khuôn mặt .
Khương Ân Minh vốn theo để hộ tống Khương Nguyệt, ở phía đợi hồi lâu mà chẳng thấy cô em gái tới, bèn bực bội đầu : "Nguyệt Nguyệt, tóm em mua gì hả? Hay để đưa luôn ví tiền cho em tự mua nhé... hửm?"
Đi tới nơi, Khương Ân Minh mới phát hiện một bóng hình quen thuộc. Anh há hốc mồm, mặt lộ rõ vẻ hưng phấn: "Sao là em?"
Ngụy Chiêu Chiêu đang não nề nên mang đồ về cất một chuyến nữa thì đột nhiên thấy câu . Cô theo bản năng ngẩng đầu lên, đập mắt chính là thanh niên từng gặp chuyến tàu.
Mặc dù tâm trạng đang rầu rĩ, nhưng cũng thể để lời chào của rơi trung . Ngụy Chiêu Chiêu khẽ gật đầu: "Trùng hợp thật."
Chào hỏi xong, Ngụy Chiêu Chiêu thầm thở dài trong lòng, nghĩ bụng thôi thì cứ mang đồ về cất mua tiếp .
Mệt thì mệt một tí, nhưng bù khỏi chịu đựng ánh mắt kỳ quặc của cô gái . Hơn nữa, nhỡ mùi vị thực sự ảnh hưởng đến khác thì cũng lắm.
Khóe môi Khương Ân Minh vẫn đang treo một nụ rạng rỡ. Vừa thấy Ngụy Chiêu Chiêu , khuôn mặt thanh tú, khôi ngô của chợt tỏ cuống quýt, đang định đuổi theo thì cô em gái cạnh giật tay .
Khương Nguyệt mang vẻ mặt đầy khó chịu mà chất vấn: "Anh, cái cô đồng chí nữ là ai thế? Sao quen?"