Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:19:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thèm thì thèm thật đấy, nhưng trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu cũng cân đo đong đếm cẩn thận.

Nếu mớ lòng lợn giá ngang ngửa với thịt lợn, đòi cả tem lẫn tiền thì cô xót của chẳng dám mua .

Thế nhưng nếu rẻ hơn một chút thì cô sẽ hốt hết về khìa phá lấu ăn dần. Trời đang lạnh, đồ phá lấu để lâu lắm chứ chả đùa.

Người đàn ông bán thịt ở cung tiêu xã thấy một cô bé xinh xắn, ngoan ngoãn hứng thú với mớ lòng lợn bẩn thỉu thì cũng khá bất ngờ. Ông chú hỏi: "Tiểu đồng chí , cháu thực sự mua thứ ? Giá cả thì dễ thôi, nhưng cháu mua về để ăn đấy? Cẩn thận kẻo phí phạm đồ ăn!"

Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng đáp: "Cháu ạ, chú cứ cho cháu giá bao nhiêu là ."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Giá cả dễ , tức là tốn bao nhiêu tiền ?

Gương mặt Ngụy Chiêu Chiêu bất giác nở một nụ .

Ông chú ở cung tiêu xã cũng úp mở nữa, giải thích cặn kẽ: "Cái lòng khó rửa lắm, ít mua. Thế , nếu để nguyên sơ chế bán cho cháu thì hai hào rưỡi một cân, còn nếu bắt chú rửa sạch sẽ cho cháu thì chú thu bốn hào nhé."

"Tem lương thực thì chú thu của cháu nữa. Cháu lấy thì chú đưa cái túi cho cháu tự gói . Chú cũng chẳng giấu gì cháu, chỗ lòng lợn là nhà chú ăn nên mới lấy về. Mười ngày nửa tháng mới một chậu thế thôi, nên thể bán hết cho cháu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-87.html.]

Ngụy Chiêu Chiêu chẳng chút do dự: "Thế thì cháu lấy loại rửa ạ, cho cháu... cho cháu năm cân !"

Vừa nghĩ tới việc năm cân là tốn hết một đồng hai hào, Ngụy Chiêu Chiêu cũng xót ruột lắm chứ. món mua cần tốn tem! Hơn nữa, nếu bỏ lỡ thì chí ít trong một thời gian ngắn nữa cũng chẳng đào .

Mức lương của cô là ba mươi lăm đồng một tháng, cộng thêm mỗi tháng nửa cân tem thịt, hai mươi tám cân tem lương thực và một tem công nghiệp. Có điều việc ở nhà ăn thì vẫn một phúc lợi mà ngoài chẳng thể nào .

Đó là ăn uống khỏi lo, chẳng sợ c.h.ế.t đói, đến lúc đó tem lương thực còn thể đem đổi lấy tiền nữa.

Thế nhưng điều đó nghĩa là ăn bao nhiêu thịt thì ăn. Ngụy Chiêu Chiêu hôm nay mới , hộp cơm sườn mà hôm qua Quý Hựu mang về cho cô tốn tận ba hào, tem thịt và tem lương thực cũng trừ như thường.

Ngụy Chiêu Chiêu xong xót hết cả ruột. Mấy ngày nay kể từ khi xuyên đến đây, quả thực cô từng thiếu thịt để ăn, đến mức cô suýt thì quên béng mất đang sống trong một thời đại thiếu thốn vật chất vô cùng. Vậy nên Ngụy Chiêu Chiêu ngẫm nghĩ, nếu ăn thịt thì vẫn nên tìm con đường khác để giải quyết cơn thèm thì hơn.

"Ái chà thúi quá, ơi, mau trong !"

Ngụy Chiêu Chiêu đang một tay đưa tiền một tay nhận hàng thì từ phía đột nhiên vang lên một giọng nữ nũng nịu. Cô thừa đang chỗ lòng lợn tay . Thế là cô xách c.h.ặ.t cái túi hơn, để đảm bảo mùi hôi tản bên ngoài ít nhất thể.

Sau đó, cô bỏ chỗ lòng lợn cái giỏ xách mang theo bên , phủ thêm một lớp giấy dầu lên cúi xuống ngửi ngửi. Thấy thỏa , Ngụy Chiêu Chiêu mới định sâu bên trong cung tiêu xã.

 

 

Loading...