Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có vài dì trong lòng còn thấy đôi phần hổ.
Người mới mười chín tuổi thể lấy việc than nghèo kể khổ để bắt cóc đạo đức ép buộc khác. Vậy mà ban nãy bọn họ suýt chút nữa vì thấy Lâm Thanh Quất đáng thương mà lên tiếng đỡ cho bà .
Suy bụng bụng , cũng chỉ vì việc rơi trúng đầu bọn họ thôi. Thử đặt cảnh đó xem, nếu bọn họ là Ngụy Chiêu Chiêu, e rằng ngay từ đầu tức phát , thể giữ thái độ bình thản, ôn hòa như thế ?
Những ánh mắt khiển trách của xung quanh cùng với những câu của Ngụy Chiêu Chiêu khiến Lâm Thanh Quất cảm thấy sự bẽ mặt và nhục nhã còn khó chịu hơn cả việc hôm qua Ngụy Chiêu Chiêu vạch trần chuyện rách đũng quần. Cô bắt đầu nổi trận lôi đình:
"Ngụy Chiêu Chiêu cô lắm! Có cô cố tình gây sự với ? Giờ thì hiểu , cô chướng mắt nên mới hất cẳng đúng ? Ở trong đại viện thì cô nể nang thể diện của . Tới đây cướp mất cơ hội việc mà ngóng trông bao nhiêu lâu! Cô cố tình chứ gì? Nếu do cô một họ Đoàn trưởng thì cho kẹo cô cũng chẳng dám..."
Lời của Lâm Thanh Quất còn kịp thốt hết, cửa đẩy mạnh . Bài trưởng Trương mặt hầm hầm lôi tuột bà ngoài, đè thấp giọng quát lớn: "Bà loạn cái gì ở đây thế hả? Còn mau về ngay cho !"
Nhìn thấy chồng, Lâm Thanh Quất y như thấy quỷ. Sự hống hách hung hăng nãy của bà tựa như dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân. Bà đôi mắt đang trợn trừng vì giận của chồng, khẽ mấp máy môi, chỉ lắp bắp hỏi một câu: "Ông, ông tới đây?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Bài trưởng Trương chỉ thấy mất mặt, hai mắt như túa lửa: " đến để bà càn thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-81.html.]
Vốn dĩ Quý Hựu gọi đến đột ngột, Bài trưởng Trương còn tưởng là vì chuyện bình bầu xuất sắc trong mùa xuân năm nay. Ai mà ngờ là chuyện vợ chạy tới đây quậy phá? Công việc ở nhà ăn là chuyện nhỏ, nhưng nếu thăng chức thì đợi thêm mấy năm nữa! Ai mà chịu đựng cho thấu?
Nghĩ tới đây, Bài trưởng Trương hung hăng cấu mạnh một cái tay Lâm Thanh Quất. Lâm Thanh Quất đau điếng nhưng dám kêu rên nửa lời, nơm nớp sợ sệt lẽo đẽo theo .
Lúc ngang qua Ngụy Chiêu Chiêu, bước chân Bài trưởng Trương khựng : "Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu, thất lễ quá, mặt vợ xin cô."
Dù Bài trưởng Trương từng gặp Ngụy Chiêu Chiêu, nhưng nhan sắc kiều diễm của cô cũng ít nhiều phong thanh, thế nên chỉ liếc mắt một cái nhận ngay.
Vốn dĩ Ngụy Chiêu Chiêu cũng chẳng bận tâm tốn tâm sức vì mấy chuyện tào lao , nên đối mặt với lời xin của Bài trưởng Trương, cô chỉ mỉm. Sau đó, bàn tay của Bài trưởng Trương suýt nữa thì cắm thẳng thịt Lâm Thanh Quất, cô nhắc nhở: "Tay vẻ dùng sức quá đấy, Thím Lâm sẽ đau đó."
Bài trưởng Trương sững sờ, ngay lập tức nới lỏng tay . Trên mặt cũng hiện lên nét lúng túng: "Thế ? để ý. Chắc là gấp gáp quá, ngại thật."
Ngụy Chiêu Chiêu buồn đáp: "Anh xin gì, xin thím là ."