Bước chân Khương Ân Minh khựng , nghẹn họng hồi lâu.
Anh thể là gặp Quý Hựu và cô em họ từ . Quý Hựu đến cả việc cho cô gái nhỏ bắt tay một cái còn chẳng chịu. Với cái thói bao che và tính cảnh giác cao độ như thế, chuyện Quý Hựu để cô gái nhỏ ở cái nơi lắm thị phi của đàn bà con gái như túc xá nữ ?
Khương Ân Minh - nãy còn tỏ nghiêm túc, chín chắn giờ ấp úng: "Thì... cảm giác thôi. Trực giác mách bảo thế. Em xem, nếu là em thì em cũng chịu!"
" đó em gái ruột của Quý Hựu!" Khương Nguyệt rõ ràng hài lòng với câu trả lời , bồi thêm một câu: "Hơn nữa còn là em họ xa, chừng đây còn gặp bao giờ."
Khương Ân Minh dáng vẻ đăm chiêu nghiêm túc của em gái mà toát cả mồ hôi hột, bèn gượng hai tiếng: "Anh còn việc , buôn dưa lê với em nữa, tối về gặp nhé."
Nói xong, bước chân càng lúc càng nhanh, vội vã chuồn lẹ.
Chỉ là nghĩ đến việc sắp tìm cô gái nhỏ ngốc nghếch ngại ngùng , khóe môi bất giác cong lên.
Vậy là, chẳng mấy chốc sẽ quen .
Khương Nguyệt dậm chân ầm ĩ: "Đồ tồi!"
Buổi trưa, Quý Hựu về nhà ngay. Anh suy nghĩ một lát xem nên đưa Ngụy Chiêu Chiêu đến Nhà ăn dùng bữa . nhớ cảnh cô vây xem ban sáng, bèn gạt phắt ý nghĩ .
Bỏ , ở nhà sẵn cơm canh, cô ngốc, chắc chắn sẽ tự hâm nóng ăn.
Quý Hựu giải quyết vấn đề công việc cho Ngụy Chiêu Chiêu. Anh cảm nhận sự khao khát việc của cô, thế nên giải quyết sớm cho cô, chắc hẳn cô sẽ vui lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-53.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Ý nghĩ nảy , động tác sắp xếp tài liệu của Quý Hựu liền khựng .
Anh quan tâm chuyện cô vui vẻ gì cơ chứ?
Không đúng, chắc chắn là vì hứa với cô , nên mới gấp gáp thành cho xong mà thôi.
Chỉ là sợ Ngụy Chiêu Chiêu sẽ ngốc nghếch đợi về ăn cơm, Quý Hựu vẫn nhờ một đồng chí nữ qua nhắn với cô một tiếng, nhân tiện hỏi xem cô cần mua sắm gì , để tối về mang theo luôn.
......
Lúc đồng chí nữ gõ cửa nhà Quý Hựu, Ngụy Chiêu Chiêu tình cờ đang ăn cơm. Vừa mở cửa , thức ăn trong miệng cô còn kịp nuốt. Nhìn thấy đồng chí mặc quân phục, cô vội nuốt ực một cái, nở nụ , nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí ơi, chị việc gì ạ?"
Ngụy Chiêu Chiêu mang một nỗi kính sợ trời sinh đối với những mặc quân phục, đặc biệt là phụ nữ, trong lòng cô càng thêm tôn kính và ngưỡng mộ.
Ở thời đại , để lên vị trí đó, chắc hẳn phụ nữ chịu ít khổ cực ?
Đồng chí nữ đôi mắt sáng lấp lánh của cô gái nhỏ mà thấy buồn . Thảo nào đoàn trưởng Quý lo lắng cho cô thế, một cô bé xinh xắn, nghĩ gì cũng hết lên mặt thế , đổi là cô thì cô cũng cưng.
rõ ràng đoàn trưởng Quý lo thừa , cô bé đang ăn uống ngon lành thế cơ mà.
Cô mỉm , giọng điệu ôn hòa: "Cũng việc gì . Nghe đoàn trưởng Quý mới em họ tới chơi, tổ chức cử chị qua hỏi xem em thiếu đồ dùng gì ? Sinh hoạt quen ?"