Sau khi bẽn lẽn gật đầu, Ngụy Chiêu Chiêu cất bước .
Quý Hựu cô vài bước mới cất gót, sải bước như gió.
Thế nhưng ở khúc quanh đằng , Ngụy Chiêu Chiêu lộn ngược trở .
Cô định tạt qua nhà ăn dò hỏi tình hình tuyển dụng, ban nãy ngấp nghé định ráng nhịn xuống.
Thực Ngụy Chiêu Chiêu cũng ấp ủ tính toán nhỏ của riêng . Tuy cô khao khát tự kiếm việc, nhưng sợ vỗ n.g.ự.c thề thốt với Quý Hựu lỡ trượt thì , thế nên Ngụy Chiêu Chiêu định bụng gạo nấu thành cơm mới khoe.
Cô trừng lớn mắt đăm đăm về hướng Quý Hựu rời , ngặt nỗi chẳng thấy bóng dáng cả, điều khiến Ngụy Chiêu Chiêu bồn chồn chẳng dám nhúc nhích.
"Cứ yên tâm, mất dạng , Đoàn trưởng Quý sải bước lẹ lắm cơ!"
Bác bảo vệ trực bốt gác thấy bộ dạng rụt rè của Ngụy Chiêu Chiêu thì kìm khà khà nhắc nhở.
Cô nương xinh xắn, mang danh em họ của vị đoàn trưởng bệ vệ, bác bảo vệ Lưu cũng ngứa miệng bắt chuyện vài ba câu.
Ngụy Chiêu Chiêu khựng , đầu phát hiện là trong phòng bảo vệ đang chuyện bèn ngọt ngào thốt lời cảm ơn, song vẻ mặt vẫn thoáng chút lo âu.
"Cháu chớ lo, mấy chuyện gì mà mách lẻo." Bác Lưu xua xua tay.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Người mới tới bộ đội ai nấy đều bừng bừng lòng hiếu kỳ, đặc biệt là mấy cô nhóc vắt mũi sạch thế , nhốt trong nhà mà khoái chạy ngoài lượn lờ cũng là lẽ thường tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-45.html.]
Tảng đá trong lòng rơi xuống, Ngụy Chiêu Chiêu lanh lảnh buông một tiếng cảm ơn mới rảo bước rời .
"Cô bé ngoan phết nhỉ!"
Bác Lưu cảm thán nhấp một ngụm , tâm trạng sảng khoái cất giọng ngâm nga vài điệu hí khúc.
Lúc lộn ngược trở , Ngụy Chiêu Chiêu còn đụng mặt những quân nhân mới từ nhà ăn chui . Bận thì cô cuối cùng cũng cảm nhận ánh soi mói của bọn họ, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu vờ như thấy, thẳng nhà ăn.
May mắn là đám đàn ông trong bộ đội ý thức cao, chẳng giống mấy kẻ ở ga tàu hỏa, tí là xán gần giở trò.
"Cô em họ Đoàn trưởng Quý cá tính phết, lúc nào mà quen thì ." Trần Cường, con trai Thím Vương, vẫn ngẩn ngơ theo bóng lưng Ngụy Chiêu Chiêu.
Người bên cạnh nhạo: "Em họ Đoàn trưởng Quý đấy, thèm để mắt tới chắc?"
Trần Cường xong cũng chẳng tự ái, bởi chính cũng tự nhận thức điều đó. Anh vuốt cằm bộ trầm ngâm: "Cậu đừng thế, chuyện cưới xin quan trọng nhất là tấm lòng thành. Ngần năm tích cóp kha khá tiền, cũng dắt lưng cho một khoản lớn, tin là thành ý của đủ."
Dĩ nhiên Ngụy Chiêu Chiêu chẳng mảy may chuyện đang để ý. Cô bước nhà ăn là thẳng xuống khu bếp phía .
Đám các dì đằng trông thấy Ngụy Chiêu Chiêu thì ngoài sức tưởng tượng chút phấn chấn. Dì Lưu dỡ rau xuống bèn tươi đon đả: "Cô bé, chuyện gì ? Lúc nãy ăn no ?"
Dì Lưu là phụ trách việc chợ mua sắm của bếp ăn, thường ngày chuyện gì cũng đến tay dì quản lý, thế nên tự nhiên đại diện. Chồng dì là bảo vệ ở bốt gác khu gia thuộc, đợt chú lên cơn đau tim cũng may nhờ Quý Hựu phát giác và tức tốc đưa tới bệnh viện. Hơn nữa Ngụy Chiêu Chiêu là em họ Quý Hựu, thế nên giờ thái độ của Dì Lưu ôn hòa bao nhiêu thì cứ gọi là ôn hòa bấy nhiêu.