Thủ trưởng Khương hề cự tuyệt chuyện , ông cất gọn tờ báo cáo kết hôn : "Vậy thì sẽ giữ lá đơn xin phép ."
"Còn chuyện Ngụy Chiêu Chiêu em họ ..." Hàng lông mày Quý Hựu nhíu , dứt lời thì Thủ trưởng Khương tươi dậy vỗ vỗ vai :
Nguồn: Emmay Monkeyd.
" sẽ che giấu giúp . Chuyện ngoài và hồ sơ lý lịch của , sẽ chẳng một ai cả."
Thủ trưởng Khương bỗng nhớ điều gì đó, bèn tiếp: "À Quý Hựu, con trai Khương Ân Minh từ Hải Đảo mới chuyển công tác về đây, cũng tới nơi bằng tàu hỏa ngày hôm qua. Hôm nào rảnh sẽ giới thiệu để hai quen với nhé."
Nói xong câu đó, ông hỉ hả lưng bước ngoài, để Quý Hựu chôn chân tại chỗ, quên béng luôn cả việc tiễn khách.
Quý Hựu rõ Thủ trưởng Khương một con trai kém một tuổi, nhập ngũ từ khi còn trẻ, còn chủ động xin nơi điều kiện gian khổ như Hải Đảo.
cũng chẳng bận tâm lắm, trong đầu vẫn cứ vương vấn câu chuyện nãy.
Mãi cho tới khi cơn gió lạnh lùa phòng, mới giật hồn, đồng t.ử co rút , dẫu trong đôi mắt phượng tuyệt vẫn ngập tràn sự nghi hoặc lấn át cả vẻ nhẹ nhõm.
rốt cuộc Quý Hựu vẫn gạt phăng mớ bòng bong khỏi đầu.
Trụ bộ đội hoặc là lấy chồng trong bộ đội đều là những tâm nguyện Ngụy Chiêu Chiêu tự thừa nhận. Nếu thế, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, chỉ cần rõ ngọn ngành chuyện với chồng tương lai của Ngụy Chiêu Chiêu là . Có giải thích, chẳng ai dám tin, cũng chẳng ai dám bắt nạt cô cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-39.html.]
Nghĩ thấu đáo nhẽ, Quý Hựu bèn đóng cửa phòng, ngay ngắn bàn việc, tiếp tục giải quyết đống công việc còn dang dở.
Giấc ngủ của Ngụy Chiêu Chiêu kéo dài một mạch tới tận sáng sớm hôm . Tỉnh dậy, sự rã rời cơ thể tiêu tan còn tăm tích, kéo theo đó là cái bụng réo gào vì đói.
Đối mặt với cảm giác đói khát, Ngụy Chiêu Chiêu luôn mang trong nỗi hoảng loạn tột độ xuất phát từ tận đáy lòng, thế nên cô vội vàng bò dậy. Đống bánh trái thừa từ hôm qua cô xơi tái sạch bách .
Dưới bếp cô cũng ngó qua , lửa thì vẫn còn, nhưng ngoài chẳng gì sất, nấu cơm cũng chẳng xong.
Quý Hựu mò về nhà lúc nào cô cũng chẳng . Hôm qua lúc ăn bánh, trong đầu cô từng xẹt qua ý định phần cho Quý Hựu một ít, nhưng nghĩ nghĩ , thấy ý tưởng thật nực .
Dẫu Quý Hựu cũng là một vị đoàn trưởng, lẽ nào rơi cảnh c.h.ế.t đói?
Tròng thêm chiếc áo khoác dày cộp, cuộn kín bưng, Ngụy Chiêu Chiêu rốt cuộc cũng vác xác khỏi phòng, hít sâu một , rảo bước thẳng sang khoảnh sân bên nhà Quý Hựu.
Quý Hựu thức dậy từ lâu, cũng đang phân vân xem nên sang gọi Ngụy Chiêu Chiêu cùng nhà ăn dùng bữa .
Bình thường tạt qua nhà ăn giải quyết bữa cơm, đ.â.m trong nhà tuyệt nhiên chẳng lấy một thứ gì bỏ bụng . Thêm nữa, Quý Hựu chẳng là kẻ đam mê ăn uống, thế nên nhà ăn món gì thì ăn món đó.
Thấy tới, " vặn" từ trong nhà . Với vóc dáng cao lớn đôi chân dài ngoằng, ở ngưỡng cửa, cúi đầu Ngụy Chiêu Chiêu rón rén tới với khuôn mặt ửng đỏ, hờ hững cất tiếng: "Có chuyện gì thế?"