Anh hề can thiệp quyết định tự thú của Ngụy Chiêu Chiêu, tôn trọng thứ của cô, theo bước chân của cô.
Gần đến nhà ga, Khương Ân Minh mới suy nghĩ hồi lâu miễn cưỡng mở lời: "Anh , ở bên cạnh cô , chăm sóc cô . cũng sẽ yên..."
Anh đột nhiên chút ngượng ngùng, sợ những lời to tát sẽ Quý Hựu chế giễu, giọng nhỏ , lời cũng phần kiềm chế hơn: " sẽ cố gắng leo lên cao, đợi đến khi hai trở về, sẽ đón gió tẩy trần cho hai ."
Quý Hựu , mở cửa xe bước xuống: "Được, chờ thơm lây từ ."
Đi lấy hành lý, nhíu mày, cảm thấy chút kỳ lạ: "Nói cứ như là cha nhỉ, chờ báo hiếu."
Khương Ân Minh vốn đang chút buồn bã, thấy câu cũng tức đến mức nhảy khỏi xe: "Mẹ kiếp, chiếm hời của ? Có giỏi thì mặt cha xem?"
Đi qua Quý Hựu lấy xong hành lý, giọng bất giác mềm , nhận lấy hai chiếc túi lớn: "Anh là đàn ông, mang nhiều đồ thế gì? Không thấy nặng ?"
"Cậu nghĩ là của ?"
Quý Hựu đưa hai cái, lấy từ cốp hai cái nữa. Anh cầm bốn cái, Khương Ân Minh cầm hai cái, tổng cộng nhiều như lúc từ quê lên.
Anh ung dung xách đồ về phía , Khương Ân Minh chần chừ một lúc mới lấy thêm một túi lớn nữa theo.
Thừa nhận tình yêu của Quý Hựu dành cho Ngụy Chiêu Chiêu thua kém , dường như còn khó hơn cả việc chấp nhận cô sẽ thích .
Sau khi thu ánh mắt, Ngụy Chiêu Chiêu để ý đến bóng bên cạnh. Cô ôm đồ của lên giường, một lúc , về phía hai chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-346.html.]
Những con chữ dần tan biến, giống như nhà ga Thủ đô ngày một xa dần, tất cả thứ dường như cũng ngày một rời xa.
"Luyến tiếc đến thế ?"
Bóng bên cạnh đột nhiên lên tiếng khiến Ngụy Chiêu Chiêu giật nảy . Cô há miệng ngẩng đầu, khi thấy rõ là ai, giọng cô bất giác run lên: "Anh, ở đây?"
Quý Hựu để ý đến Ngụy Chiêu Chiêu, bắt đầu tự cất hành lý. Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng giúp, nhấc lên suýt rơi xuống.
may là dạo thể lực của cô hơn bao nhiêu , nên nghiến răng một cái cũng thể đưa cho Quý Hựu.
Quý Hựu khẽ: "Giỏi ?"
Anh cũng từ chối sự giúp đỡ của Ngụy Chiêu Chiêu, đưa tay nhận lấy hành lý từ cô nhét lên giá. Sau khi lấy liên tiếp mấy món, Ngụy Chiêu Chiêu. Cô gái nhỏ tuy lấm tấm mồ hôi, nhưng cũng vẻ gì là chịu nổi. Ngoài quầng thâm mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, sắc mặt còn hơn cả .
Dù chấp nhận việc cô là vô tâm, nhưng chuyện dưỡng sức trong trại tạm giam vẫn khiến Quý Hựu Ngụy Chiêu Chiêu bằng con mắt khác.
Cô dường như một khả năng thần kỳ, gặp chuyện gì cũng hoảng loạn, tự trách , mà thích nghi .
Sắp xếp đồ đạc xong, Quý Hựu xuống đối diện Ngụy Chiêu Chiêu. Cô thể nào ngờ chiếc giường đối diện vốn ai là của Quý Hựu.
so với chuyện , cô còn sốt ruột hơn về việc tại Quý Hựu Tây Bắc cùng cô? Là đưa cô ? Trông cũng giống. Nếu chỉ là đưa cô , cần gì mang nhiều hành lý như ?
Nguồn: Emmay Monkeyd.