Về cái vụ thêm bước nữa, mặc dù lúc cô mạnh mồm đùa giỡn với Quý Hựu là chừng cô cũng vớ lính nào đó, nhưng cô bao giờ thực sự vạch cái viễn cảnh .
Tìm một trong bộ đội tức là cô cũng cắm rễ quân khu, thế thì cái cách với Quý Hựu và nữ chính xa xôi là bao.
Kể cả khi cốt truyện đổi chăng nữa, cô vẫn nơm nớp lo sợ trong cõi vô hình sẽ thứ gì đó kéo tuột cô về con đường cũ. Thế nên cách chuẩn chỉnh nhất lúc là xách dép chuồn xa khỏi hai đó càng xa càng .
Khó khăn lắm mới cha ruột thịt, cô về quê.
Ở nông thôn thì , hạnh phúc là đủ . Trong cái đầu nhỏ bé của cô gì chứa nổi dăm ba cái hoài bão to lớn, cô cũng thừa phận chẳng ôm nổi cái kịch bản nữ chính. Yêu cầu về mức sống của cô bèo bọt lắm, về làng quê quanh quẩn bên cha , vui vui vẻ vẻ sống hết kiếp là viên mãn .
Nếu thể, thì tìm một đàn ông hiền lành lương thiện quanh đó mà gả, điều kiện mâm cao cỗ đầy chỉ là thứ yếu. Cốt lõi là đối với cô, đối xử với cha cô, hai vợ chồng yên bình sống qua ngày là đủ đầy .
Nghĩ tới đây lòng cô vui vẻ hẳn lên, hớn hở thu dọn sạch sẽ đống đồ đạc. Vốn định đem thẳng sang ném cho Quý Hựu, nhưng ngẫm ngẫm , cô thấy dù hai cũng rạch ròi cả , mang trả tuột luốt thế thì lạnh lùng quá.
Để hôm nào cơ hội , bày biện một mâm cơm ngon nghẻ trả cả thể cho xong.
Thu dọn tươm tất xong, cô định đ.á.n.h một giấc, nhưng dậy. Chăn ga gối đệm mới tinh tươm, cô nỡ bẩn.
Từng đường kim mũi chỉ đều là tâm huyết của Mẹ Ngụy cơ mà.
Thủ đô những ngày Giêng vẫn rét mướt căm căm. Cái thời kiếm máy sưởi, chỉ mỗi cái giường kháng để đốt sưởi ấm, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu đốt, thế là cô định nhờ Quý Hựu giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-32.html.]
Ngặt nỗi, cứ nhớ tới cái bản mặt đóng băng của là cô oải cả . Cứ quanh quẩn sân chán chê mà chả dám lê bước.
"Cô ngây đây gì?"
Bị cái âm thanh thình lình rót màng nhĩ dọa cho giật b.ắ.n , cô quýnh quáng ngoái , chả Quý Hựu lù lù khỏi nhà từ thuở nào.
Cô nhịn mà lầu bầu: "Sao cứ như ma trăng thế."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Giọng đàn ông lạnh tanh: "Cô lảm nhảm cái gì?"
Ngụy Chiêu Chiêu lắc đầu nguầy nguậy như cái trống bỏi. Bị dọa đ.â.m hoảng, cô nhả luôn câu ấp ủ nãy giờ:
"Dạ thì là, Quý Hựu , đốt giường kháng giúp em với ? Em đốt."
Đã bảo là phiền , thế mà tới nơi xách mặt nhờ vả, cô ngượng chín mặt, vành tai cũng đỏ lựng lên.
Quý Hựu lạ gì con nhỏ da mặt mỏng như tờ giấy. Anh liếc quanh sân hai bên quét tước sạch bóng, nhàn nhạt gật đầu: "Được."
Ngụy Chiêu Chiêu dám thập thò sang gian phòng bên , thế nên chỉ lo dọn sạch tuyết ngoài sân thôi. Quý Hựu cũng khá bất ngờ, suy cho cùng, mấy lời như nước sông phạm nước giếng là do chính miệng thốt cơ mà.
Anh chả nhận sự giúp đỡ của ai bao giờ, thế nên cũng coi cái vụ đốt kháng chẳng là hành động chăm sóc đặc biệt gì cho cô.