Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 315

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:27:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng bước chân của Khương Ân Minh dừng , nhưng giọng vọng : "Cháu sẽ , Cục trưởng Khâu, cháu thể bất cứ điều gì."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

"Cậu!" Cục trưởng Khâu chỉ thiếu nước nổi trận lôi đình.

Khương Ân Minh để tâm đến cơn tức giận của ông .

Một đàn ông lén lút lưng vợ khoác tay cô gái khác dạo phố, nếu chuyện chỉ ông mới quyết định , Khương Ân Minh đến một cái liếc mắt cũng thèm cho.

Nghe thấy tiếng cửa phòng thẩm vấn mở , Ngụy Chiêu Chiêu theo phản xạ nhắm mắt , chuẩn sẵn sàng cho một cuộc thẩm vấn nghiêm ngặt, nhưng khi giọng quen thuộc vang lên, dù đèn trong phòng vẫn mờ tối như , Ngụy Chiêu Chiêu cảm thấy thế giới của dường như sáng bừng lên.

"Chiêu Chiêu, là đây."

Lời còn dứt, Khương Ân Minh bê chiếc ghế đối diện Ngụy Chiêu Chiêu đến bên cạnh cô, tự nhiên xuống: "Em sợ ? Có lạnh ? Ăn cơm ?"

Trên đường nghĩ nhiều điều, nhưng khi thấy gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần , Khương Ân Minh chẳng thể thốt nên lời.

Anh thấy Ngụy Chiêu Chiêu dường như sắp bật , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, : "Anh còn tưởng em , em yên tâm, sẽ chuyện gì ."

Tóc của Khương Ân Minh gió thổi rối bù, Ngụy Chiêu Chiêu nhớ mấy ngày nay hình như đều như , vì bận rộn chuyện của Trần Cường mà lâu cắt tóc cạo râu, mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội, bên là một chiếc quần màu xanh lam, là vội vàng vơ đại quần áo.

Cô mấp máy môi, định hỏi thăm Khương Ân Minh, tỏ vẻ thấu hiểu : "Em đừng lo cho Quý Hựu, bảo lãnh ngoài, chắc cũng sẽ sớm thôi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-315.html.]

Nói đến đây, giọng Khương Ân Minh đột nhiên nhỏ một chút, đôi mắt đào hoa xinh loé lên, chút thất vọng mà : "Em yên tâm, nếu là quân nhân cấp bậc như Quý Hựu thì sẽ tư cách đến thăm em, hơn nữa Quý Hựu bản lĩnh, nhất định sẽ cứu em ngoài, đừng lo lắng, sẽ nhanh thôi..."

Cảm nhận một bàn tay ấm áp vuốt lên đỉnh đầu , Khương Ân Minh kinh ngạc đến mức nên lời, ngơ ngác Ngụy Chiêu Chiêu.

Ngụy Chiêu Chiêu ngẩng đầu mái tóc của Khương Ân Minh, những ngón tay thon dài khẽ khàng vuốt thẳng tóc cho , nhẹ nhàng, dịu dàng.

Giống như một bàn tay vô hình hoá thành từ cơn gió dịu dàng, Khương Ân Minh thẳng Ngụy Chiêu Chiêu, trái tim gần như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ngoài rung động thì còn là sự ngượng ngùng, lẽ vì chạy quá nhanh nên tóc mới rối như , sợ mở miệng sẽ phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn chỉ thuộc về riêng lúc .

Anh hỏi chuyện của Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu, một là vì tai vách mạch rừng, hai là vì cô .

Đau lòng là thật, khó chịu là thật, nhưng quan trọng hơn cả những điều đó là sự an của cô, Khương Ân Minh ích kỷ như , càng dùng giọng điệu chất vấn cao ngạo để chuyện với cô.

Nếu thể, ...

Anh nguyện cúi đầu mặt cô cả đời, để mặc cô vuốt ve như .

Sau khi Ngụy Chiêu Chiêu sửa soạn xong, cô nở một nụ nhỏ giọng hỏi Khương Ân Minh: "Còn thì ? Anh ăn cơm , ngủ , hôm qua điều tra khó ?"

 

 

Loading...