Thế là cô nhắm mắt ực một cạn sạch.
"Ây da, Chiêu Chiêu, cháu uống rượu kiểu đấy ?" Dì Chu mà choáng váng, lo Ngụy Chiêu Chiêu say bèn vội vàng xuống bên cạnh cô.
Dì Lưu cũng hùa theo: "Cô em m.á.u thế, rượu là nhâm nhi chứ! Cháu chứ? Có uống ngụm nước cho đỡ gắt ?"
Mấy dì xúm hỏi han rối rít, ánh mắt cứ đảo quanh Ngụy Chiêu Chiêu. Tuy nhiên, cô vẫn mím c.h.ặ.t môi, một lời nào.
"Chẳng lẽ uống ngốc luôn ?"
"Người đầu uống rượu dễ thế lắm, là chúng đưa con bé về ?"
lúc đang bàn bạc, Ngụy Chiêu Chiêu đột nhiên hét to một tiếng: "Đã quá!"
Cô nở nụ , gương mặt đỏ bừng, trông tràn trề sức sống.
"Chú Trần ơi, cháu thể uống thêm chén nữa ?"
Ngay đó, Ngụy Chiêu Chiêu ôm cốc xin ly thứ hai. Chú Trần hồ nghi cô một cái, nhưng ánh mắt trong veo tỉnh táo của cô khiến ông buông lỏng cảnh giác.
Ông vốn thương Ngụy Chiêu Chiêu nên lúc rót rượu cũng hào phóng hơn hẳn. Ông rót đầy ắp cái ly hai lạng, nhưng vẫn nhịn mà dặn dò: "Con bé ngốc , uống từ từ thôi, chậm thôi đấy!"
Ngụy Chiêu Chiêu ngọt ngào đáp: "Cháu hiểu ạ. Chú Trần, chúc chú sinh nhật vui vẻ, ngày càng phong độ trẻ trung nhé!"
Nghe những lời êm tai, chú Trần mặt mày hớn hở. Ông giơ ly lên chạm nhẹ với Ngụy Chiêu Chiêu một cái giục cô mau về bàn ăn thêm đồ ngon.
Ngụy Chiêu Chiêu bưng rượu , mấy dì Lưu vẫn khó tin: "Chiêu Chiêu, cháu thật sự thấy cảm giác gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-280.html.]
Ngụy Chiêu Chiêu gật đầu lia lịa: "Thật ạ, cháu vẫn khỏe re! Dì Lưu, dì ăn ạ!"
Nói xong, Ngụy Chiêu Chiêu gắp cho dì Lưu một miếng thịt to.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Dì Chu giả vờ ghen tị: "Được , trong mắt cháu bây giờ chỉ dì Lưu thôi, thèm để ý đến bọn dì nữa chứ gì?"
Ngụy Chiêu Chiêu bật , gắp đồ ăn cho từng dì một thì mới buông tha.
Mọi đều tuổi, thích ngắm nhất chẳng là mấy cô gái trẻ trung xinh ? Dù tuổi xuân của trôi qua, nhưng khi Ngụy Chiêu Chiêu tràn đầy sức sống, các dì như thấy hình bóng của chính năm xưa.
"Thật hồi trẻ nhan sắc của cũng chẳng kém cạnh Chiêu Chiêu nhé!"
Rượu lời , dì bắt đầu hoài niệm thuở thanh xuân của .
"Xùy! Bà cứ bốc phét ! Chúng cùng chung một quê, hồi bé bà trông thế nào mà ?"
"Chu Xuân! Bà dám lật tẩy !"
"Thế cho sự thật chắc!"
Các dì kẻ tung hứng trò chuyện vô cùng rôm rả. Ngụy Chiêu Chiêu ăn bao nhiêu, nhưng tay vẫn cầm ly rượu, nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ.
Cô cảm thấy cơ thể lúc cứ lâng lâng bồng bềnh, vui vẻ. Nhìn đùa ồn ào, cô cũng thấy hạnh phúc lây.
Ngụy Chiêu Chiêu kìm lòng mà thốt lên: "Giá như cháu cũng thể tổ chức sinh nhật cùng thì mấy..."
Cô từng tổ chức một buổi sinh nhật t.ử tế nào cả. Lần duy nhất là khi nghiệp, cô tự mua cho một chiếc bánh kem nhỏ. Vốn dĩ cô định đợi bạn cùng phòng về để cùng thổi nến ăn bánh, nhưng đúng hôm đó bạn cùng phòng tăng ca, Ngụy Chiêu Chiêu đành một chờ đến tận rạng sáng.
Sinh nhật qua , cô mới quyến luyến cửa lớn, thổi tắt ngọn nến sắp cháy rụi và ước một điều ước mà lẽ cả hai đời cô đều chẳng thể nào thực hiện .