Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sư phụ Trần ngờ hỏi chuyện thật. Nhìn thấy dáng vẻ của Ngụy Chiêu Chiêu, ông cũng xót xa . Kể từ lúc nhận Ngụy Chiêu Chiêu học trò, sư phụ Trần luôn coi Ngụy Chiêu Chiêu như con cháu trong nhà. Ông đặt đồ tay xuống, nửa đùa nửa thật hỏi: "Cũng sư phụ như chú đây tư cách gỡ rối cho cháu nhỉ?"
Ngụy Chiêu Chiêu vẻ mặt tuy cợt nhả nhưng vô cùng nghiêm túc của sư phụ Trần, bỗng dưng cảm thấy chút cảm giác an .
Điều cô từng trải nghiệm. Ngụy Chiêu Chiêu của hồi đó gì bề nào chia sẻ ưu phiền, đưa lời khuyên cho cô cơ chứ?
Cô suy nghĩ một chút, tóm tắt câu chuyện một cách đơn giản: "Chỉ là một bạn cũ vẫn luôn nhắm cháu, cháu luôn cảm thấy khổ não, cũng gây cho cháu nhiều rắc rối. Cháu đang nghĩ xem nên phản kích , nhất là cho cô bao giờ kiếm chuyện với cháu nữa."
Sư phụ Trần chằm chằm Ngụy Chiêu Chiêu, xác nhận trong mắt cô chỉ sự trong trẻo thuần khiết, lúc mới chậm rãi :
"Chú cho rằng, chuyện là cần thiết. Làm thể ác, nhưng càng thể lương thiện một cách ngu ngốc. Đôi khi sự lương thiện của cháu trở thành nhược điểm để đối phương nắm thóp, trở thành thứ v.ũ k.h.í sắc bén để cô tổn thương cháu. Nếu cứ để như thì cháu đồ ngốc thì là gì?"
Ánh mắt Ngụy Chiêu Chiêu thoáng ngẩn , ngay đó trở nên vô cùng kiên định. Chỉ là kịp mở miệng lời cảm ơn, mấy học đồ nam chạy về:
"Sư phụ Trần! Mấy em bọn cháu gom tiền mua cho chú ba cân rượu trắng , hôm nay chúng nhất định tổ chức sinh nhật cho chú trò mới !"
Sở thích ngày thường của sư phụ Trần là uống chút rượu nhạt, ngặt nỗi mua rượu tốn phiếu tốn tiền, đáng, nên ông cũng ít uống. Bây giờ , đương nhiên là ông kiềm lòng . Ông buông đồ tay xuống, hớn hở ngoài ngửi mùi rượu cho đỡ thèm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-279.html.]
Chỉ là khi , ông ném cho Ngụy Chiêu Chiêu một ánh mắt vô cùng trịnh trọng: "Hiểu hả con nhóc ?"
Ngụy Chiêu Chiêu hiểu, cũng nên lưu luyến nữa. Sau khi hạ quyết tâm, mây mù trong lòng cô cũng tan biến hết, cô dồn bộ tâm trí bữa cơm .
Cô thích nấu ăn, cũng tận hưởng quá trình nấu nướng. Quan trọng hơn, lẽ đây là bữa cơm cuối cùng cô thể .
Chú Trần và Ngụy Chiêu Chiêu cùng bếp thì tất nhiên là nhận vô vàn lời khen. Thêm nữa sẵn rượu, nên ăn uống đều sảng khoái.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Có điều thứ rượu hiếm, mấy dì cũng ồn ào đòi nếm thử, còn rủ Ngụy Chiêu Chiêu uống cùng. Ban đầu chú Trần xót của nỡ cho, nhưng nghĩ đến việc uống chút rượu lẽ sẽ giúp Ngụy Chiêu Chiêu giải sầu, thế là ông đành c.ắ.n răng nhường đồ ngon.
"Chiêu Chiêu , rượu là thứ , cháu uống một chút thì , nhưng đừng uống nhiều quá nhé. Uống nhiều khó chịu đấy!"
Dặn dò xong, chú Trần cũng mặc kệ cô, sang chuyện phiếm c.h.é.m gió với mấy học việc nam.
Ngụy Chiêu Chiêu cầm cốc bia tay. Mới đầu cô còn dè dặt dám uống, nhưng dì Lưu khích một câu, cô miên man suy nghĩ liệu uống xong thực sự thấy vui vẻ hơn nhiều nhỉ?