Nói đến đây lẽ cảm thấy cho lắm, bà hạ nhỏ giọng xuống: "Cũng thể là một chuyện , nhà mồ côi, cha , chắc chắn sẽ coi bố cháu như bố ruột của ."
Mấy dì thật sự cảm thấy đây là một sự lựa chọn tuyệt vời ông mặt trời . Chẳng qua cũng vì Ngụy Chiêu Chiêu trông quá đỗi xinh , mấy dì buôn chuyện ngoài đường cũng khối tới báo danh.
Ngụy Chiêu Chiêu dở dở , đang nghĩ xem từ chối thế nào thì dì Lưu rèn sắt khi còn nóng lên tiếng: "Thật cháu cũng chẳng lạ gì , mỗi tới đây xếp hàng ở chỗ cháu mà, cháu ấn tượng ?"
Dì Chu lườm dì Lưu một cái, vẻ mặt ghét bỏ: "Nam đồng chí tới chỗ Chiêu Chiêu xếp hàng đếm xuể, Chiêu Chiêu ấn tượng , bà thì rõ xem nào!"
Nói xong bà vỗ tay đét một cái, híp mí : "Chính là cái doanh trưởng Lý Chí Cương , cháu chắc nhỉ? Dì hồi cháu mới lên thủ đô, chính là lái xe ga tàu đón cháu và đoàn trưởng Quý đấy. Nhắc tới cũng gọi là duyên, là hai đứa gặp mặt nhé?"
Ánh mắt Ngụy Chiêu Chiêu khẽ động.
Cũng chẳng ông trời cuối cùng cũng chịu ban cho cô một con đường tắt để , Ngụy Chiêu Chiêu gần như chẳng cần suy nghĩ bèn mỉm bẽn lẽn: "Vâng, thế phiền các thím lo liệu giúp cháu ạ."
"Được! Vậy thì chiều mai nhé! Lát nữa dì báo cho thằng nhóc Lý Chí Cương. Chiêu Chiêu , ngày mai cháu tan sớm một chút đấy, đừng nán việc nữa, nhớ ?" Dì Lưu đặc biệt dặn dò.
Ngụy Chiêu Chiêu đồng ý.
Chỉ là tuy chuyện dường như đều đang thuận theo ý cô, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu chẳng vui vẻ nổi chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-278.html.]
nghĩ đến việc nếu ngày chuyện suôn sẻ, lẽ cô sẽ bao giờ chịu sự uy h.i.ế.p của Âu Dương Nặc nữa, trong lòng cô cũng vơi vài phần gánh nặng.
Hôm nay là sinh nhật của sư phụ Trần. Bất kỳ ai trong nhà ăn sinh nhật đều sẽ tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ trong nhà bếp khi tan buổi chiều.
Đương nhiên Ngụy Chiêu Chiêu cũng ở .
Về nhà thì gì cơ chứ? Trong nhà chẳng còn ai nữa .
Sư phụ Trần gọi Ngụy Chiêu Chiêu cùng chuẩn đồ ăn, mấy thím thì ngoài tán gẫu, thỉnh thoảng ngó đầu xem hai thầy trò đang món gì ngon.
Mấy học đồ khác lúc chẳng thấy tăm . Sư phụ Trần Ngụy Chiêu Chiêu đang im lặng việc, kìm mắng: "Đám vệ sinh cũng rủ thành đàn thành đống, bao lâu vẫn về, đừng là rớt hết xuống hố xí đấy nhé?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Ngụy Chiêu Chiêu tâm sự trong lòng, rõ nên ngẩng đầu "Dạ?" một tiếng, ngại ngùng hỏi: "Cháu chỗ nào ạ?"
Sư phụ Trần để ý thấy sự đổi của Ngụy Chiêu Chiêu mấy ngày nay từ lâu . Ông là đàn ông con trai, tiện hỏi, nhưng đây chẳng cũng coi như là một cơ hội . Thế là nhân lúc việc, ông hỏi một câu: "Gần đây chuyện muộn phiền ?"
Ngụy Chiêu Chiêu ngẩn . Sư phụ Trần luôn hướng nội, là sẽ quá quan tâm đến chuyện của khác.
Trong lòng cô thấy ấm áp vô cùng. Vốn dĩ định , nhưng lẽ vì chuyện phiền não trong lòng quá nhiều, cô gật đầu thở dài thườn thượt: "Vâng, dạo nhiều chuyện rắc rối quấn , trong lòng cháu cũng khó xử."