Cô liếc Âu Dương Nặc, nhàn nhạt : "Chỉ là mang đủ tiền, cô lẽ tự trả phần ."
Đồng cảm với cảnh của cô là bởi Ngụy Chiêu Chiêu và Âu Dương Nặc đều là phụ nữ, nhưng cô hào phóng đến mức mời cơm một kẻ dám đe dọa .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Khương Ân Minh Ngụy Chiêu Chiêu câu đó thì ngạc nhiên, tiếp đó liền dùng ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá Âu Dương Nặc từ đầu đến chân.
Cô gái nhỏ vốn hiền hòa với , gần như chẳng bao giờ gây chuyện, ngay cả với đứa em gái hiểu chuyện của cô cũng thể quan tâm đôi ba câu, lạnh nhạt với Âu Dương Nặc đến thế?
Chắc chắn là cô chuyện gì quá đáng!
Vốn dĩ Khương Ân Minh thấy Âu Dương Nặc tâm tư sâu sa, nếu cô mượn danh nghĩa Khương Nguyệt thì chẳng để một cô gái đến tiễn . Bây giờ càng thêm chắc nịch rằng con Âu Dương Nặc chẳng gì. Anh báo một tiếng, nhắc Khương Nguyệt tránh xa mới .
Suốt dọc đường, ánh mắt của Quý Hựu khiến Ngụy Chiêu Chiêu áp lực đè nặng. Cô ngoan ngoãn, rón rén bên cạnh Quý Hựu, cách Khương Ân Minh qua ngọn núi lớn mang tên Quý Hựu, câu câu chăng mà đáp lời.
Quý Hựu suýt thì bật vì tức, vạn ngờ Khương Ân Minh xảo quyệt đến . Không , tối về nhất định chuyện cho rõ ràng với cô mới .
Bên cạnh ga tàu hỏa ngay một Tiệm cơm quốc doanh. Lúc Ngụy Chiêu Chiêu móc chiếc túi nhỏ của , chợt thấy một bức thư.
Nước mắt suýt thì trào , cô mím môi, cất kỹ bức thư, cầm tem và tiền tiến đến xem bảng thực đơn phía .
Khương Ân Minh vốn cũng định theo, nhưng Quý Hựu gọi giật : "Cậu qua đây một lát."
Anh tài nào chịu nổi cái cảnh Khương Ân Minh lẽo đẽo bám theo Ngụy Chiêu Chiêu như cái đuôi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-252.html.]
Gọi món xong, Ngụy Chiêu Chiêu đầu liếc Âu Dương Nặc. Âu Dương Nặc nãy giờ cứ lẵng nhẵng theo lúc mới bối rối lên bảng thực đơn lâu mà vẫn quyết định sẽ gọi món gì.
Dáng vẻ ngập ngừng khó xử khiến Ngụy Chiêu Chiêu nhớ đến bản thuở . Cô khẽ thở dài, bước lên một bước, lấy Tem lương thực và tiền đưa : "Chị ơi, cho thêm một bát Mì Dương Xuân."
Mì Dương Xuân là rẻ nhất, chi thêm nữa thì Ngụy Chiêu Chiêu cũng xót, cứ coi như là giữ chút thể diện cho chính của ngày xưa .
Trong mắt Âu Dương Nặc thoảng qua tia nghi hoặc, nhưng nối tiếp ngay đó là cảm giác nhục nhã ê chề cuộn trào trong lòng. Ngụy Chiêu Chiêu đây là đang nhạo cô nghèo túng, đúng ?
"Cô ý gì?" Âu Dương Nặc túm lấy cánh tay Ngụy Chiêu Chiêu.
Ngụy Chiêu Chiêu Âu Dương Nặc một cái, đầu : "Chị ơi, xin nhé, cần Mì Dương Xuân nữa."
Có cần thứ thể diện thì thôi .
Trong lòng Âu Dương Nặc càng thêm hổ chốn dung . Cô đỏ bừng mặt bước tới, lớn tiếng dõng dạc: "Cô em, cho một bát mì trứng."
"Gọi ai là cô em đấy? Không lớn nhỏ gì cả!"
Âu Dương Nặc ngẩng đầu theo bản năng định mắng trả, nhưng chợt nhớ sự thật là trọng sinh. Cô đành xám xịt cúi đầu chuồn lẹ.
Sự uất ức và phẫn nộ trong khoảnh khắc đó cùng lúc ùa về trong tâm trí Âu Dương Nặc. Cứ nhớ chiếc túi căng phồng của Ngụy Chiêu Chiêu lúc nãy và sự nghèo túng t.h.ả.m hại của hiện tại, sự chênh lệch trong lòng cô càng đổ ập xuống như thác dốc vực sâu.