Tàu ầm ầm nổ máy rời , Ngụy Chiêu Chiêu kìm đưa tay quệt nước mắt.
Hai sóng vai đường khỏi ga. Quý Hựu ngắm sườn mặt Ngụy Chiêu Chiêu, lời an ủi đến bên mép, cô đột nhiên đầu :
" , Khương Nguyệt vẫn chứ ?"
Nhắc đến Khương Nguyệt, Quý Hựu nhớ ngay đến bạn Âu Dương Nặc của cô . Cho dù ả tỏ vô tội đến mấy, theo logic bình thường thì Quý Hựu cũng chẳng tìm kẽ hở nào bắt bẻ, nhưng vẫn thấy con mụ Âu Dương Nặc chắc chắn chẳng là thứ gì, đặc biệt là khi bắt gặp ánh mắt Âu Dương Nặc Ngụy Chiêu Chiêu lúc đó.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Quý Hựu bóp nhẹ bả vai Ngụy Chiêu Chiêu, vẻ mặt trịnh trọng: "Khương Nguyệt , c.h.ế.t . Chiêu Chiêu , dạo em thể bớt giao du với tên Âu Dương Nặc , còn cần thêm chút thời gian."
Câu của Quý Hựu giáng một cú đập mạnh n.g.ự.c Ngụy Chiêu Chiêu.
Chỉ là bảo cô tránh mặt Âu Dương Nặc ? Tại chứ?
Hơn nữa, cần thời gian gì?
Ngụy Chiêu Chiêu mím mím môi, lí nhí hỏi: "Sao ?"
Quý Hựu nghĩ nên giải thích thế nào, suy cho cùng những thứ hiện tại chỉ tồn tại trong giác quan thứ sáu của , kiểm chứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-246.html.]
"Tướng mạo cô lắm." Nghĩ mãi, Quý Hựu mới nặn mấy chữ .
Ngụy Chiêu Chiêu suýt nữa thì phì . Nhìn khuôn mặt điển trai mà nghiêm túc của Quý Hựu, cô càng thấy sự trái ngược rõ rệt với mấy chữ nên nhịn mà thành tiếng.
Bình thường Quý Hựu là vô cùng cẩn trọng, đắn, còn cực kỳ bài xích chuyện mê tín dị đoan, mà bây giờ thể câu tướng mạo Âu Dương Nặc .
trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bỗng dấy lên chút vui vẻ. Vui vì Quý Hựu giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết thường , nữ chính thu hút một cách vô lý.
Nhìn nụ chút kiêng dè mặt Ngụy Chiêu Chiêu, ban đầu Quý Hựu còn ngượng ngùng, nhưng một lát cũng khẽ mỉm theo. Thôi , cô vui là .
Cười xong, Ngụy Chiêu Chiêu quên nghiêm trang đáp lời: "Em sẽ tránh xa cô một chút, cơ mà..." Giọng cô nhỏ một nửa: "Anh cũng tránh xa cô nhé, ?"
Ban đầu Quý Hựu còn thắc mắc tự dưng cô một câu đầu đuôi như , nhưng rũ mắt xuống, gò má đỏ bừng như quả táo cho câu trả lời. Anh trêu chọc : "Hửm? Sợ ý đồ gì khác với cô ?"
Dù lúc Ngụy Chiêu Chiêu trông hệt như một con chuột nhắt giẫm trúng đuôi, nhưng cô vẫn hào phóng thừa nhận: " , xem, cô múa, em thấy... em thấy chắc sẽ thích cô mất." Ít nhất trong tiểu thuyết là thế.
Quý Hựu định thì chợt nhớ điều gì đó, trong giọng ôn hòa đan xen vài phần thắc mắc: "Sao em cô múa?"
Theo lý mà , cô gái nhỏ và Âu Dương Nặc mới chỉ gặp hai . Lần đầu là đường lớn dạo nọ, chỉ lướt qua tình cờ, lẽ cô thể Âu Dương Nặc là ai. Lần thứ hai chính là đêm hôm qua. Ngẫm thật kỹ, hôm qua khi thấy cái tên , thái độ của cô lạ, cứ như ác mộng ám ảnh . Quan trọng hơn, dường như thứ cô bận tâm chỉ là cái tên đó, thậm chí ngày hôm qua cô còn chẳng mặt mũi Âu Dương Nặc .