Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Chiêu Chiêu thiện cảm gì với Khương Nguyệt, nhưng đối với Khương Ân Minh vài phần lo lắng, vì thế cô bèn quan tâm : "Mọi chuyện sẽ thôi , mau , nhớ khuyên nhủ cô từ từ."
Bước chân của Khương Ân Minh khựng , trong mắt lộ vài phần áy náy. Vốn dĩ ngại dám đầu , nhưng vẫn cô thêm một nữa. Ánh mắt dịu dàng như dòng nước mùa xuân lướt qua, lời đến cửa miệng biến thành câu dặn dò đầy bất đắc dĩ: "Sau lương thiện như nữa."
Cô nhóc lúc nào cũng , cái tính chậm rì rì chẳng giành chẳng giật thôi thấy sốt ruột. ngặt nỗi cô là thông minh, chuyện gì cũng tỏ tường, chỉ điều là thèm bận tâm.
Rõ ràng Khương Nguyệt những chuyện quá đáng như , giờ chắc mẩm vẫn đang vô cớ gây rối. Đến cả trai như trong lòng cũng thấy mệt mỏi chán chường, thế mà cô vẫn thể buông một câu quan tâm thăm hỏi. Lòng Khương Ân Minh bỗng thấy nghẹn ứ khó tả.
Ngụy Chiêu Chiêu còn hiểu ý nghĩa câu của Khương Ân Minh thì Quý Hựu đẩy ngoài . Cô chỉ nghĩ đơn giản là Khương Nguyệt bình phục thì chẳng đều nhàn nhã ?
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Quý Hựu đẩy hai ngoài, đó liếc đồng hồ đầu khẽ giọng: "Anh nhất định sẽ tranh thủ về kịp, em ngủ sớm ."
Ngụy Chiêu Chiêu mỉm : "Vâng ạ."
Khương Ân Minh lái xe tới đây. Chiếc xe đương nhiên là xe chuyên dụng của Thủ trưởng Khương. Bàn tay run rẩy mở cửa mấy mới , Quý Hựu tới giật lấy chìa khóa từ tay ghế lái.
"Cảm ơn, muộn thế còn phiền ." Bình thường Khương Ân Minh Quý Hựu chỉ hận thể lườm rách tròng mắt, nhưng ngay lúc , thâm tâm vẫn cảm thấy vô cùng ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-238.html.]
Quý Hựu liếc Âu Dương Nặc đang băng ghế qua gương chiếu hậu, ánh mắt u ám, nhưng ngoài miệng trả lời lời Khương Ân Minh: "Cậu cứ cảm ơn Chiêu Chiêu là . Nếu cô hé lời thì còn lâu mới đến."
Khương Ân Minh cũng chẳng quan tâm Quý Hựu đến vì cái gì. Anh cũng ưa gì Quý Hựu , để ý nhiều thế chi? Chỉ cần cuối cùng Quý Hựu đến là .
Xe nổ máy, Khương Ân Minh phiền não châm một điếu t.h.u.ố.c. Âu Dương Nặc phía ngửi thấy mùi khói thì trong lòng thầm kinh ngạc.
"Kiếp , Khương Ân Minh bao giờ hút t.h.u.ố.c mặt nữ đồng chí cả."
Quý Hựu bỏ sót biểu cảm nào của Âu Dương Nặc. Biểu cảm luôn mang một nét " ngoài dự đoán" trong đó. Bất kể là đối với Khương Ân Minh, là đối với , là đối với con bé ngốc .
Anh kéo kín cửa sổ, ngăn tiếng gió rít gào bên ngoài xen phá vỡ cuộc chuyện của bọn họ, thẳng vấn đề tra hỏi: "Khương Ân Minh cũng là do cô tìm đến ?"
Nghe câu xong, Khương Ân Minh cũng ngầm hiểu mà đầu . Liếc Âu Dương Nặc một cái, mặc dù hiểu ý câu của Quý Hựu là gì, nhưng mấy chạm trán, hai cũng coi như sự ăn ý ngầm, nên chọn cách hỏi nhiều.
Chỉ ngấm ngầm "Ừ" một tiếng, thừa nhận lời Quý Hựu .
Ánh mắt hai giao một chốc mau ch.óng dời .