Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày nay cô cứ gồng cố nhịn, dặn lòng tỏ quá đau buồn mặt Dì Từ, cũng tự ép bản vứt hết nỗi bi thương sang một bên để bồi bạn bên dì cho thật .
Chỉ là khi cảm xúc đau buồn tìm đồng cảm, nó càng trở nên bi thương hơn gấp bội.
Sinh mệnh con luôn đỗi mong manh, còn khiến lực bất tòng tâm. Hai chữ "ung thư" vốn tương đương với danh từ thế cho bản án t.ử hình, huống hồ còn là u.n.g t.h.ư phổi.
Chị dâu họ cả vốn còn cố nhịn, nhưng nhịn mãi nhịn mãi, cuối cùng cũng òa lên nức nở cùng Ngụy Chiêu Chiêu.
Từ lâu chị coi chồng như đẻ. Là nàng dâu đầu tiên trong nhà, chị chồng đối xử chẳng khác nào con gái ruột. Đối với con dâu xuất từ một gia đình trọng nam khinh nữ như chị dâu họ cả, đây quả là một niềm hạnh phúc vượt ngoài mong đợi.
Suốt bao nhiêu năm nay, chị từng cãi cọ nặng nhẹ với chồng dù chỉ một . Sau thêm các em dâu khác, chồng vẫn đối xử với chị như cũ, thậm chí vì xót thương chị phận dâu trưởng cáng đáng nhiều việc, bà còn âm thầm thiên vị, đối xử với chị hơn một chút.
"Biết thế năm ngoái chị đưa u khám , chỉ trách chị lúc thì xót tiền, lúc thì lo cho tụi nhỏ, sức khỏe của u chính là chị cho kiệt quệ đấy..."
Chị dâu họ cả cứ lải nhải buông những lời tự trách , Ngụy Chiêu Chiêu xen ngang, cô chỉ chậm rãi vỗ về lưng chị, nghẹn ngào khuyên nhủ.
Trước cô hiểu tự trách bản trong lúc thì ích gì, cô mới ngộ .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Con luôn cảm thấy mắc nợ với yêu thương, dù đến cũng vẫn thấy là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-232.html.]
Ngụy Chiêu Chiêu lúc ban đầu cũng giống y hệt, đều tự trách bản .
Chị dâu họ cả đến khản cả cổ mới chịu về phòng. Ngụy Chiêu Chiêu tiễn chị sang sân bên , lau nước mắt giúp chị. Nhìn chị dâu phòng , Ngụy Chiêu Chiêu vẫn chút nỡ rời .
Cô hiểu rõ trong lòng rằng chia xa Dì Từ lẽ sẽ là mãi mãi. Một đời dài đằng đẵng như , cô sẽ nhớ Dì Từ đến nhường nào đây.
Chỉ là giống như cô nhớ thương Dì Từ, Dì Từ cũng gia đình yêu thương gắn bó của riêng . Nếu vì đợi chị dâu họ cả tới đón, e là dì đòi về từ hôm .
Đứng một lúc, gió thổi từ lưng bỗng vơi một nửa, mặt đất xuất hiện thêm một nửa cái bóng.
Ngụy Chiêu Chiêu mang theo đôi mắt sưng đỏ đầu , đôi mắt phượng dịu dàng của Quý Hựu dường như sắp rỏ nước tới nơi.
Nếu là đây, chắc chắn cô vẫn còn tâm trạng để thưởng thức, nhưng đến lúc Ngụy Chiêu Chiêu chẳng còn lòng nào để bận tâm đến chuyện khác nữa. Cô nặn một nụ còn khó coi hơn cả mếu: "Đi thôi, chúng về nghỉ ngơi nào."
Ngày mai tiễn Dì Từ và chị dâu họ ga tàu . Ngụy Chiêu Chiêu xin nghỉ nửa ngày, Quý Hựu cũng xin nghỉ.
Khoảng thời gian Quý Hựu quả thật chẳng điểm nào để chê. Ngụy Chiêu Chiêu ở cạnh Dì Từ, còn Quý Hựu thì luôn chạy đôn chạy đáo lo liệu chuyện của dì. Anh cầm kết quả khám bệnh chạy khắp mấy bệnh viện, mua thêm vài loại t.h.u.ố.c khác là hiệu quả hơn.