Dì Từ lắc đầu, đưa tay chạm khẽ khóe mắt Ngụy Chiêu Chiêu: Thôi, gì mà ngày nào cũng mặc áo mới? Một bộ là đủ ! Mắt con thế , thể để thức khuya hỏng mắt .
Ngụy Chiêu Chiêu nũng nịu áp má tay Dì Từ: Vậy con may áo mùa hè nhé.
Dì Từ ngắm Ngụy Chiêu Chiêu một lúc mỉm : Được, để đến mùa hè hẵng may, vội.
Lúc hai khỏi trung tâm thương mại, Quý Hựu đợi sẵn ở đó. Thấy hai tay xách nách mang, vội đến đỡ lấy đồ tay họ.
Ngụy Chiêu Chiêu hồ hởi khoe với Quý Hựu: "Em mua quà cho cha em và cha . Cho chị Nhu cũng , cả của nữa đấy!"
Khuôn mặt rạng ngời của cô gái nhỏ sáng bừng lên. Ánh mắt Quý Hựu lướt qua Dì Từ khẽ gật đầu: "Cảm ơn em, vất vả cho em ."
Ngụy Chiêu Chiêu đỡ Dì Từ lên xe: "Không vất vả! Đi dạo phố vui lắm!"
"Vậy đưa em ."
Lời của Quý Hựu Ngụy Chiêu Chiêu ngớ . Góc nghiêng của đàn ông trai tưởng. Cất đồ xong xuôi, ánh mắt phóng tới.
Giờ Ngụy Chiêu Chiêu còn lảng tránh ánh mắt của Quý Hựu nữa. Hai ánh mắt giao , Ngụy Chiêu Chiêu thẹn thùng, cuối cùng vẫn bẽn lẽn đầu , sang chăm sóc Dì Từ.
Không cô nghĩ ngay đến bệnh tình của Dì Từ, nhưng Quý Hựu cầm ngần t.h.u.ố.c về, lòng cô nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Có t.h.u.ố.c tức là còn hy vọng chữa khỏi. Hơn nữa hôm nay tinh thần Dì Từ cũng , điều Ngụy Chiêu Chiêu như uống viên t.h.u.ố.c an tâm.
sợ Dì Từ tiếp nhận , Ngụy Chiêu Chiêu định bụng đợi về nhà sẽ hỏi Quý Hựu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-225.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trên đường về, cả Ngụy Chiêu Chiêu và Dì Từ đều thấm mệt. Dì Từ định tựa cửa sổ xe, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu khăng khăng kéo dì tựa đầu lên vai . Sau đó cô bập bõm dấu tay kể cho Dì Từ chuyện của những ngày ở đây, mãi đến khi dì ngủ .
Khi buông lỏng, Dì Từ thực sự cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm vô cùng. Bà khuôn mặt ngây thơ rạng rỡ của cháu gái, chăm chú sườn mặt cương nghị tuấn tú của Quý Hựu một lúc lâu, mới yên tâm chìm giấc ngủ.
Về đến nhà thì trời cũng tối. Quý Hựu đưa Ngụy Chiêu Chiêu và Dì Từ nhà mới trả xe. Ngụy Chiêu Chiêu trong lòng tuy nóng ruột, nhưng mặt Dì Từ cô hề tỏ thái độ gì.
Ngụy Chiêu Chiêu bảo Dì Từ nghỉ thêm lát nữa, còn nấu mì.
Dì Từ vốn định phụ giúp, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu cho nên bà cũng thôi gượng ép nữa.
Tối muộn chút, Thím Béo mang rau xanh mơn mởn sang cho, tiện thể kể luôn chuyện của Trần Cường.
"Em , Trần Cường phạt nặng lắm, coi như xả cơn cục tức !"
Thấy Thím Béo nháy mắt hiệu, Ngụy Chiêu Chiêu bật : "Vậy cũng coi là kết quả chị."
"Giờ em mới thật hả?" Thím Béo kinh ngạc: "Chị còn tưởng Đoàn trưởng Quý với em , đích xử lý đấy!"
Ngụy Chiêu Chiêu ngơ ngác: "Là họ em xử lý ạ?"
Đêm qua về Quý Hựu tuy nổi cáu vô cớ chuyện cô thèm nhờ giúp đỡ, nhưng gì đến việc xử lý Trần Cường .
Hơn nữa, Ngụy Chiêu Chiêu cũng Trần Cường thuộc doanh đội của Lý Chí Cương. Cô cứ tưởng là Lý Chí Cương hoặc đưa Trần Cường là Khương Ân Minh giải quyết cơ.