Người là đại đội trưởng đội sản xuất. Nghe là Quý Hựu gọi, liền vội vàng gọi thôn trưởng Ngụy đến. Không khí giữa cha vợ và con rể tự dưng gượng gạo.
Quý Hựu chậm trễ, kể ngắn gọn việc.
Cha Ngụy xong, cổ họng nghẹn đắng, hốc mắt phút chốc đỏ hoe. Cách một hồi lâu ông mới như hồn, giọng nghẹn ngào: "Thật sự chữa nữa ?"
Quý Hựu khe khẽ "" một tiếng.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Kèm theo tiếng đáp là cảm giác bất lực sâu thẳm. Đứng bệnh tật, những gì thể dường như chỉ là mua vài liều t.h.u.ố.c giúp Dì Từ bớt đau đớn, chứ chẳng thể đổi kết quả.
Cha Ngụy thở dài thườn thượt mấy tiếng, mới khàn giọng cất lời: "Được, cha , vất vả cho con. Chút nữa cha sẽ lên huyện báo chuyện cho con trai của bà chị cả. À , Chiêu Chiêu với dì nó lắm, con thể giấu con bé tạm thời ?"
Ngoài việc lo lắng cho chị già , Cha Ngụy còn vô cùng đau đáu cho con gái .
Quý Hựu trả lời câu hỏi đó, hỏi : "Dạ... Cha, còn chuyện gì con thể nữa ạ?"
Dù ngày đưa Ngụy Chiêu Chiêu về mặt, Quý Hựu gọi ông như , nhưng lúc thấy hai tiếng , Cha Ngụy vẫn khựng .
Một niềm vui dấy lên đúng lúc chút nào.
Vui vì cách xưng hô của Quý Hựu, mà là vì thông qua cách xưng hô , dường như mối quan hệ của đôi vợ chồng trẻ đang hơn những gì họ tưởng.
hiện giờ chuyện chính vẫn quan trọng hơn: "Tiểu Hựu , mấy ngày nay đành nhờ con chịu khó chăm nom dì con. Bên phía Chiêu Chiêu con cũng để ý nhiều hơn nhé. Nó sống nặng tình, e là nhất thời thể chấp nhận ngay . Trăm sự nhờ con trông nom cả hai họ, cha và Chiêu Chiêu vô cùng cảm ơn con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-224.html.]
Nghe hai từ "cảm ơn", bàn tay cầm ống của Quý Hựu bất giác siết c.h.ặ.t: "Cha, cha khách sáo với con gì."
Anh nhớ lúc còn ở trong làng, Cha Ngụy hình như cũng khách sáo như thế, trong cái khách sáo còn mang theo sự dè dặt.
Lúc đó để tâm nên chẳng nhận . Bây giờ nghĩ , Quý Hựu mới thấy bản thật khốn nạn.
Cúp điện thoại, Quý Hựu trả tiền bước , phát hiện bầu trời chẳng u ám từ bao giờ.
Thật sự... cho cô ?
Ngụy Chiêu Chiêu và Dì Từ càn quét mua sắm mấy bận mới . Hai ai nấy tay xách nách mang đủ thứ đồ, là đồ mang về quê.
Dì Từ mua còn nhiều hơn cả Ngụy Chiêu Chiêu. Ngoài phần cho các cháu, bà hiếm hoi lắm mới chịu sắm cho một bộ quần áo mới.
Áo màu đỏ hồng, quần màu xanh chàm, Dì Từ mặc trông tinh thần và mắt.
Lúc mua bộ quần áo , cô nhân viên bán hàng thấy Dì Từ ở nông thôn lên bèn bụng khuyên bà nên mua vải về tự may cho đỡ tốn tiền. Dì Từ bảo bà ưng đường kim mũi chỉ và kiểu dáng của bộ nên cứ nằng nặc đòi mua bằng .
Ngụy Chiêu Chiêu lúc đó định mở lời thôi, cô tự nhủ cũng thể may . thấy Dì Từ thích quá nên cô cũng chẳng gì thêm.
Đắt thì đắt thật, nhưng dì thích và vui mới là quan trọng nhất. Cả đời mới một tiêu xài xa xỉ thế cơ mà.
Ra ngoài, Ngụy Chiêu Chiêu dấu tay với Dì Từ: Dì ơi, lúc nào rảnh con sẽ may cho dì một bộ hơn, may xong con gửi về cho dì!