Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:18:06
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Hựu hai tiếng " họ" vẫn thấy gai gai. Anh xuống, cầm đũa lên gắp miếng đầu tiên.

Ngụy Chiêu Chiêu cũng mặt mày hớn hở xuống đối diện: "Thịt kho tàu kìa! Món tủ của em đấy."

Sự xót của lúc nãy bay sạch sành sanh dấu vết, bây giờ cô chỉ nọng từng ngụm thịt to.

Niềm vui sướng rộn ràng của cô gái nhỏ khóe môi khẽ nhếch. Anh cụp mắt xuống, ung dung chậm rãi nhai nuốt.

Chuyến tuy bôn ba mệt nhọc nhưng hề giày vò như vẫn tưởng. Ngụy Chiêu Chiêu cũng chẳng hề yểu điệu ẻo lả như nghĩ, thậm chí cô còn ăn ngon ngủ kỹ, hai má lúc nào cũng hồng hào trắng trẻo.

"Để em xách cái cho."

Thời gian tàu trôi qua cũng coi là nhanh. Sau vài bữa xót của ăn cơm hộp giá chát mà vẫn no căng rốn, cuối cùng tàu cũng sắp cập bến. Ngụy Chiêu Chiêu chủ động kéo một cái túi để sát chân .

Bốn cái túi nặng c.h.ị.c.h, bắt cô xách hai cái thì chịu c.h.ế.t, chứ một cái thì cô vẫn cân .

Quý Hựu gom mấy cái túi về phía , vờ như thấy lời cô , dặn dò: "Ga tàu đông chen lấn, cô bám sát , lạc là tìm thấy ."

Mặt cô thoắt cái tái mét. Cô sực nhớ tới cái kết cục bi t.h.ả.m của nguyên chủ.

Bị lũ buôn bắt , đẻ con tới lúc c.h.ế.t mòn.

Cô bặm môi gật đầu, rụt rè cất tiếng hỏi: "Thế chậm ? Đi nhanh quá em theo kịp."

Nhìn đôi mắt hoảng hốt của cô, Quý Hựu chợt hối hận vì câu dọa dẫm . Dẫu lời mang tính cảnh báo, nhưng với phận đoàn trưởng như , việc huy động tìm một cô gái lạc cũng chẳng gì to tát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-22.html.]

Mà khổ nỗi, lớn tồng ngồng mười chín tuổi đầu , dọa hai câu mà sợ rúm ró thế ?

Chỉ là Ngụy Chiêu Chiêu hình như sợ thật, hàng mi dài cong v.út cứ run rẩy từng hồi. Quý Hựu trầm giọng: "Biết biển báo ? Vậy cô , cô, ngoài là đón ."

Tảng đá trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu hạ xuống một chút. Quý Hựu cao lớn vạm vỡ, chỉ đó thôi thấy vững chãi an , kể là còn theo bảo vệ phía cô nữa.

Cô gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vâng!"

Rồi nhoẻn miệng ngọt ngào: "Anh họ thật ."

Quý Hựu chỏm tóc xù xù đỉnh đầu cô, bụng bỗng trỗi lên một khao khát đưa tay xoa xoa.

Lúc xuống tàu chen nêm c.h.ặ.t như nêm. Ngụy Chiêu Chiêu tính là lùn, Quý Hựu lẳng lặng che chắn phía , thế mà vẫn hai bên huých cho lảo đảo.

Cô vốn dĩ nhan sắc nổi bật, đ.â.m thu hút ít gã đàn ông mang ý đồ bất chính cứ cố tình lượn lờ cọ quẹt về phía . Cô mù, đành c.ắ.n răng rụt về phía Quý Hựu ở đằng .

Bảo cô dụ dỗ cũng kệ xác, ít còn đỡ hơn là lũ đàn ông khác sàm sỡ.

Hai dán c.h.ặ.t , cô gần như áp sát hẳn . Cô lo lắng sợ hãi, hai mắt dán c.h.ặ.t biển báo lối , chỉ mong đoạn đường nhanh một chút, nhanh thêm chút nữa.

Vóc dáng cao lớn của đàn ông khiến những kẻ xung quanh chùn bước, nhưng thật cô nghĩ thứ phát huy tác dụng nhất vẫn là bộ quân trang bốn túi mà Quý Hựu đang mặc .

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Quý Hựu cũng việc cô áp sát thế là do tình thế ép buộc, nhưng cái vụ ngã xuống nước , vẫn nhịn mà nghĩ quẩn quanh sang những chuyện chẳng lành, lòng ngổn ngang trăm bề.

 

 

Loading...