Đó là chuyện nực thể tin nổi cho dù trọng sinh bao nhiêu chăng nữa.
Có lẽ là do phận đổi thôi. Quý Hựu nay đối xử với họ hàng vốn , hai họ thỏa thuận điều gì đó?
Những chuyện Âu Dương Nặc sẽ từ từ rõ từng chút một. Việc quan trọng nhất lúc là...
Cô tươi với Khương Nguyệt: " mà, hình như kể về trai bao giờ. Anh trai mỗi là em gái, tuy nghiêm khắc nhưng chắc cũng thương lắm nhỉ? Nếu vì Ngụy Chiêu Chiêu cho mất mặt, chắc cũng chẳng đến mức phạt như thế ."
Lời đúng là gãi trúng chỗ ngứa của Khương Nguyệt. Cô thích nhất là để là cô công chúa nhỏ trong nhà, tất cả cưng chiều yêu thương.
Cô mở máy là tuôn chẳng giấu giếm chút gì: "Đương nhiên ! Thật lúc đó tớ định che giấu giúp tớ đấy chứ..."
Quay bàn ăn, Ngụy Chiêu Chiêu vui vẻ đưa đũa cho Quý Hựu. Thấy cô vô tư lự, dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện xảy , Quý Hựu cảm thấy nghẹn trong n.g.ự.c.
Sao khác hẳn với dáng vẻ khi thấy cô chuyện với Tiểu Trương lầu ký túc xá thế ?
Anh vẫn nhịn , dè dặt lên tiếng giải thích: "Chỉ là tình cờ gặp thôi, sợ cô phiền hai dùng bữa."
Ngụy Chiêu Chiêu ngớ , đó gật đầu: "Vâng, em , uống nước ?"
Hỏi xong cũng chẳng đợi Quý Hựu trả lời, Ngụy Chiêu Chiêu tự rót nước cho .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trong lòng Quý Hựu càng rối như tơ vò.
Biết là em bận tâm, nhưng cũng đừng bận tâm đến mức chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-218.html.]
Cứ như phận của hai đảo lộn . vài lời do chính miệng , hai thỏa thuận với bao nhiêu điều, giờ tùy tiện nuốt lời cũng cân nhắc đến cảm nhận của cô.
Dì Từ tuy thấy hai gì, nhưng ánh mắt mang theo chút hờn dỗi của Quý Hựu thì bà rõ mồn một.
Con bé chẳng chịu thông suốt gì cả, thằng nhóc ngốc sốt ruột c.h.ế.t .
Ăn xong, cả Ngụy Chiêu Chiêu khoan khoái hẳn. Thức ăn ở nhà hàng quốc doanh ngon, ngay cả Dì Từ mấy ngày nay chán ăn cũng ăn ít.
Ăn uống no nê, Quý Hựu lái xe đưa hai phụ nữ đến thẳng quảng trường Thiên An Môn.
Thời tiết , trời xanh mây trắng, càng tôn lên vẻ uy nghiêm tráng lệ của Thiên An Môn.
Vừa thấy bức chân dung vĩ nhân treo chính giữa, hốc mắt Dì Từ ươn ướt. Bà từ từ giơ tay lên, chào một kiểu chào quân đội chuẩn lắm nhưng đong đầy lòng thành kính.
Trong lòng những thời đại , vĩ nhân chính là tín ngưỡng. Là dẫn dắt họ vượt qua cảnh khốn cùng, mang khởi đầu mới cho đất nước và nhân dân.
Thật trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu nào khác gì? Giờ phút , cô cũng dâng trào muôn vàn cảm xúc, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc.
Cô nghĩ, giá như vĩ nhân thể thấy thế hệ mai thì mấy. Người chắc chắn sẽ vui mừng vì đất nước ngày càng lớn mạnh, kinh tế phồn vinh, nhân dân hạnh phúc.
Liệu trở thành dáng vẻ mà Người mong nhất ?
Đất nước lúc vẫn đang trong những năm tháng biến động. Ngụy Chiêu Chiêu thứ thấy chỉ là sự yên bình giả tạo bề ngoài, thực chất giai đoạn cả đất nước đang cực kỳ chật vật.