Cô vắt óc cũng tại Quý Hựu khó chịu, vì lạ bắt chuyện ?
Chắc chắn là , Quý Hựu đối với cô bây giờ giỏi lắm là bớt ghét vài phần, gì chuyện thèm bận tâm việc ai đoái hoài đến cô .
Lý do duy nhất chỉ thể là do cô tính toán chi li quá, khiến khoác bộ quân trang bốn túi như thấy nhục nhã.
Nhìn dáng vẻ rúm ró của cô, cái sự hậm hực khó hiểu trong lòng Quý Hựu càng bùng lên.
Cô hiểu nguyên do thì thôi , đằng còn gán oan cho nữa.
gì thì cũng cho rõ ràng. Giờ thì cũng tường tận , e là bộ tâm cơ của Ngụy Chiêu Chiêu dốc hết cái mặt dày bám lấy .
Những lúc khác, đầu dây thần kinh của cô thô thiển hệt như đám lính nam trong bộ đội , huỵch toẹt thì bọn họ cũng cóc bao giờ nghĩ đến.
Anh thấy rõ sự hoảng sợ trong mắt cô, bèn gượng gạo dịu nét mặt: "Không thấy cô mất mặt. Tiết kiệm tiền thì gì mà mất mặt?"
Ngụy Chiêu Chiêu chớp chớp đôi mắt long lanh ngấn nước: "Vậy cáu?"
Thật tâm tư cô nhạy cảm đến mức dò xét cảm xúc của , mà chỉ là do bên B nhiều quá , hễ bên A ý gì hài lòng là cô đ.á.n.h ngay.
Đối với cô lúc , Quý Hựu chính là bên A của cô.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chẳng qua là dễ đối phó hơn đám khách hàng đòi đổi màu thiết kế nhiều.
Chính Quý Hựu cũng chẳng sự bực dọc của từ lỗ nẻ nào chui lên, đôi mắt cô cứ chòng chọc càng khiến bối rối.
Lúc chối thì cũng muộn , do chần chừ lâu quá.
Đôi môi mỏng khẽ hé mở, thản nhiên : "Cô nghĩ sẽ bạc đãi cô ? là cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-21.html.]
Mắt Ngụy Chiêu Chiêu từ từ trợn tròn, gật gù chiều nửa hiểu nửa : "Vâng ạ, em ."
Cô nhăn mũi, coi như là thông suốt một tí.
Chắc hẳn Quý Hựu cho rằng cô coi thường , đ.á.n.h giá thấp nhân phẩm của nên mới cáu sườn?
Vậy nên nhận mấy cái ý của đây?
Ngụy Chiêu Chiêu ôm chăn, trằn trọc buồn bực một chốc cũng lăn ngủ .
Mặc dù ban đêm trong toa ai chuyện, nhưng tàu chạy xóc nảy dọc đường vẫn khá ồn ào. Hầu hết cứ trằn trọc mãi ngủ yên, chỉ mỗi Ngụy Chiêu Chiêu là ngủ say sưa ngon lành.
Ánh mắt Quý Hựu lướt qua gò má ửng hồng của cô thu , cũng bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Dù chuẩn sẵn tâm lý, nhưng khi thấy Quý Hựu xách cơm hộp về, Ngụy Chiêu Chiêu vẫn xót đứt ruột.
Sống quen cái cảnh một đồng bẻ đôi , giờ móc tiền gấp đôi để mua cùng một thứ, lòng cô cứ bứt rứt yên.
Ngặt nỗi mùi thơm là hàng thật giá thật, ánh mắt cô chất chứa sự háo hức lẫn xót xa.
"Cầm hộp cơm của mua thì tính rẻ hơn một chút."
Quý Hựu nhịn nổi nữa, đành lên tiếng an ủi dăm câu.
Vừa nãy lúc bán cơm, cô nàng ngóng mắt mấy bận. Anh xếp hàng mua từ sớm, mang về mà cô vẫn mang cái bộ dạng đau lòng .
Ngụy Chiêu Chiêu thì xuôi tai hơn hẳn, cộng thêm cơm mới lò thơm nức nở, cô tươi tỉnh hẳn lên, xun xoe đỡ lấy hộp cơm từ tay mở để ngay ngắn, cẩn thận đặt đôi đũa sạch về phía : "Anh họ vất vả , xơi ."