Ngụy Chiêu Chiêu ngốc đến mấy cũng mù. Quý Hựu cô bao nhiêu , cô sớm thấy lạ.
sở dĩ cô phát hiện , cũng là vì cô lén lút liếc Quý Hựu bao nhiêu bận.
Đầu óc Quý Hựu rỗng tuếch, nửa ngày mới nhớ chuyện Ngụy Chiêu Chiêu tìm Tiểu Trương tối nay, lòng phần cáu kỉnh.
Cái điệu bộ đó của Tiểu Trương khác gì lũ lưu manh cơ chứ? Chỉ bằng cái thôi cũng như ăn tươi nuốt sống Ngụy Chiêu Chiêu .
Cô nàng thì cạy não cũng chẳng thông. Đừng Tiểu Trương, ngay cả việc thích cô, cô cũng chẳng thèm .
Mạch suy nghĩ bỗng đứt đoạn ngay tại điểm .
Thích?
Tựa như núi lửa phun trào, trái tim Quý Hựu tựa hồ từng dòng dung nham cuồn cuộn chảy tràn qua, nóng rực mịt mù.
Anh thích cô ư?
Thích.
Hóa đây chính là thích.
Trong khoảnh khắc chợt bừng tỉnh , ánh mắt Quý Hựu Ngụy Chiêu Chiêu cũng trở nên bẽn lẽn lạ thường. Mồ hôi lòng bàn tay rịn ướt cả tờ giấy, nhưng mặt vẫn cố vớt vát vẻ điềm tĩnh: " chỉ là, ngày mai để đưa cô và dì là . Bên đó lên tiếng thì vài loại máy móc dễ dùng bừa ."
Ngụy Chiêu Chiêu hiểu , nhưng cô vẫn lấn cấn: "Anh thời gian ? Có lỡ dở việc của ?"
Quý Hựu lắc đầu: "Không , chẳng mấy chuyện gấp gáp. Mà gấp cũng bằng..."
Anh hắng giọng: "Cũng bằng bệnh khẩn cấp. Hôm nay cô vội vàng chạy tìm Tiểu Trương, bệnh ho của dì trở nặng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-209.html.]
Nhắc đến chuyện , tim Ngụy Chiêu Chiêu treo lên tận cổ, chẳng còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác: "Lúc ăn tối, Dì Từ ho m.á.u ."
Quý Hựu sững sờ: "Máu?"
Ngụy Chiêu Chiêu Quý Hựu lo lắng thái quá, cô gật đầu tiếp lời: " ít thôi, cơ mà em vẫn thấy lo. Ngày mai ? Em nghĩ dùng máy móc hiện đại chụp một cái thì mới yên tâm . Chỉ khám bình thường e là tìm bệnh."
Ngụy Chiêu Chiêu dám quá cặn kẽ. Cô cái gì cũng nhớ rành mạch, kỹ thuật y khoa thời phát triển bằng thời kỳ . Cô càng mù mờ về mấy thiết y tế đời lúc nào, lỡ miệng hớ là rách việc.
Giọng Quý Hựu mềm mỏng hẳn , an ủi Ngụy Chiêu Chiêu: "Yên tâm , Thủ đô là nơi nền y tế tiên tiến nhất cả nước. Chắc chắn sẽ tìm nguyên nhân thôi. Bắt đúng bệnh, bốc đúng t.h.u.ố.c, Dì sẽ ."
Ngụy Chiêu Chiêu hé miệng, vốn định gì đó nhưng rốt cuộc gật đầu, bụng trĩu nặng tiếp tục may áo.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Có nhiều căn bệnh vô phương cứu chữa, đừng là ở thời đại , ngay cả ở thời đại của cô cũng đành bó tay. Ngụy Chiêu Chiêu hù dọa Quý Hựu, càng tự dọa .
Hơn nữa chỉ là lo bò trắng răng thôi. Dì Từ ngoài ho cũng triệu chứng gì khác, khi ho lâu ngày nên viêm phổi thì ?
"Đi ngủ thôi."
Nét âu lo mặt Ngụy Chiêu Chiêu quá rõ ràng, Quý Hựu dứt khoát tắt đèn bên .
Ngụy Chiêu Chiêu hít một thật sâu cũng thổi tắt đèn. Kéo rèm chui lên giường, bên cạnh Quý Hựu nhanh vang lên tiếng thở đều đặn.
Quý Hựu: "..."
Trẻ tuổi sướng thật, ngả lưng xuống là ngáy luôn.
Sáng hôm , Ngụy Chiêu Chiêu một giấc đến tận lúc trời sáng bảnh mắt. Thấy bên ngoài sáng trưng, trong bụng cô giật thót, nhưng sực nhớ hôm nay xin nghỉ , cô mới thở phào một cái.