Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:23:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơm, là cơm! Buổi trưa lúc Ngụy Chiêu Chiêu nhờ đến tìm , Quý Hựu còn tưởng con bé rốt cuộc cũng tìm cầu cứu , ai ngờ hóa chỉ là gọi về ăn cơm.

Tối nay rành rành thấy cô chuyện với Tiểu Trương, về tới nhà cô giục ăn cơm?

Quý Hựu bình thường luôn là kẻ khiến khác thấy phát sốt ruột, nay tự nếm thử, mới cảm giác nó như thế nào.

Vấn đề là khác chắc khiến Quý Hựu bực dọc trong lòng.

Anh bước tới một bước, nhưng động chân động tay nữa. Rủ mắt xuống, cái đầu cứ cúi gằm mãi của Ngụy Chiêu Chiêu, trong lòng Quý Hựu thấy bứt rứt. Anh nâng cằm Ngụy Chiêu Chiêu lên hỏi: "Tại tìm nhờ vả?"

Ánh mắt Ngụy Chiêu Chiêu lảng chỗ khác, nhỏ giọng lúng b.úng: "Chuyện cỏn con thế , bản em tự giải quyết , chỉ cần nhờ một câu là xong mà."

" đang chuyện ?"

Câu vặn vẹo của Quý Hựu Ngụy Chiêu Chiêu càng thêm đuối lý. Giọng cô nhỏ xíu, chỉ như đang thì thào: "Chuyện buổi sáng cũng bình thường thôi, em chịu thiệt. Vả chuyện đó chẳng tổ chức xử lý hợp lý , em thấy khá hài lòng mà."

Sự im lặng của đàn ông khiến Ngụy Chiêu Chiêu chột . Cái miệng nhỏ nhắn của cô mở , tuôn tiếp:

"Chuyện Dì Từ và thím Vương đ.á.n.h buổi chiều em cũng ngờ tới. Đàn bà đ.á.n.h xông can cũng tiện, vả em sốt ruột thương nên mới kéo dì về nhà, nhớ chạy tìm ?"

Đôi môi hồng nhuận cứ mấp máy liên hồi, giọng điệu trong trẻo êm ái vô cùng, nhưng những lời thốt là những điều Quý Hựu .

Anh bỗng một khao khát c.ắ.n cô một cái.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Cũng chẳng c.ắ.n mạnh bạo gì, chỉ c.ắ.n nhẹ thôi, để cô nhận sai là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-205.html.]

chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn nửa ngày, Quý Hựu vẫn buông tay khỏi cằm Ngụy Chiêu Chiêu.

phiền , mà là lúc những chuyện đó xảy , cô căn bản chẳng hề nghĩ đến .

Trong thâm tâm cô từng coi là một chỗ dựa, nên mỗi xảy chuyện, cô mới tự ôm lấy mà giải quyết.

Cảm xúc trong lòng bỗng từ sự tiếc hận rèn sắt thành thép lúc nãy chuyển dần thành chua xót từng giọt từng giọt, từ chua xót hóa thành hối hận.

Nếu là của thấy bộ dạng của lúc , chắc chắn sẽ nhạo báng vài câu.

Giống hệt một thằng hèn.

Bàn tay Quý Hựu từ từ buông thõng xuống, khẽ hỏi: "Một chút cũng từng nghĩ đến việc sẽ tìm giúp đỡ ?"

Ngụy Chiêu Chiêu ngước Quý Hựu. Chiếc mũ quân trang của vẫn tháo, đôi lông mày sâu thẳm , cô thấy vài phần hiu quạnh.

Ngụy Chiêu Chiêu quả thật từng nghĩ tới chuyện nhờ Quý Hựu giúp đỡ. Theo cô thấy mấy chuyện đều là chuyện vặt, Quý Hựu đường đường là một đoàn trưởng, chuyện cần giải quyết đều là đại sự trong bộ đội, ba cái xô xát lặt vặt dám phiền đến ?

cớ vì chuyện vui?

Ngụy Chiêu Chiêu bỗng như giác ngộ điều gì, cô vội vàng : "Thực giúp em nhiều lắm !"

Đối với một đàn ông năng lực và trách nhiệm như Quý Hựu, cảm giác giúp gì chắc hẳn tồi tệ nhỉ?

 

 

Loading...