"Đoàn trưởng Quý! Không ! thấy Tiểu Trương đang dụ dỗ em họ ! Hai họ còn xô đẩy nữa! Anh mau xem !"
Đầu óc Quý Hựu trống rỗng: "Cái gì?"
Khương Ân Minh văng luôn câu c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp!"
Bị phỗng tay ?
Quý Hựu rảnh để hỏi thêm, đến một ánh mắt cũng chẳng kịp ném , sải đôi chân dài lao như bay xuống nhà.
Phía cũng nhanh ch.óng vang lên hai tiếng bước chân nặng nhẹ khác nhưng mang cùng một sự vội vã.
Anh bực bội: "Cậu tới thì cũng thôi , theo gì?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chữ "" mà Quý Hựu tới là chỉ Doanh trưởng Lý.
Doanh trưởng Lý như tên trộm tóm quả tang, bước chân chậm một nhịp Khương Ân Minh vượt mặt. Lúc ngang qua , Khương Ân Minh còn tranh thủ hỏi một câu: "Bao lâu ?"
Doanh trưởng Lý Khương Ân Minh với ánh mắt quái dị. Anh nghi ngờ Khương Ân Minh thích Ngụy Chiêu Chiêu từ lâu , hóa là thật ?
Nếu cạnh tranh với Khương Ân Minh, Doanh trưởng Lý khó tránh khỏi cảm thấy thiếu tự tin.
Thế nhưng trong lòng bỗng nhớ tới việc hôm nay tan mấy thím ở nhà ăn thăm dò chuyện gia đình, đặc biệt là một câu hỏi độc đáo, khiến Doanh trưởng Lý tự dưng thấy vững hẳn.
Trong bộ đội , xuất là trẻ mồ côi nhiều, ít nhất Khương Ân Minh . Đã thế nhà còn cô em gái, còn từng cãi vã với đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu, quan hệ càng thêm phức tạp!
Anh thể bảo đảm đến lúc đó sẽ coi cha đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu như cha ruột mà đối đãi, cũng thể đón hai ông bà từ quê lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-202.html.]
" dẫn hai !"
Nghĩ đến đây, Doanh trưởng Lý phấn chấn hẳn lên, vội lên dẫn đường.
Đầu chân mày Quý Hựu khẽ cau .
Anh cảm thấy bây giờ cứ như ông bố vợ thằng con rể dẫn chống lưng , Doanh trưởng Lý trông còn tức giận hơn cả .
" thực sự thể nhận tiền và tem của cô , cô cần dùng xe thì cứ với một tiếng là xong, ... lúc nào cũng rảnh mà."
Tiểu Trương đến đoạn cuối, ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Tối nay lúc Ngụy Chiêu Chiêu đến tìm , hưng phấn đến mức bật nhảy khỏi giường trong ký túc xá. Dù trong lòng dự cảm lẽ là chuyện mượn xe, bởi bình thường cũng đến tìm ban đêm, nhưng tới lượt Ngụy Chiêu Chiêu nhờ vả , Tiểu Trương vẫn thấy đặc biệt phấn khích.
Ngụy Chiêu Chiêu càng thêm khó xử, bàn tay nắm c.h.ặ.t tiền và tem của cô đổ cả mồ hôi: "Không đồng chí Trương, thể bắt tài xế công cho nhà chúng , đưa đủ ?"
Cô dúi mãi nãy giờ mà đưa , mắt thấy trời càng lúc càng khuya, lòng Ngụy Chiêu Chiêu càng thêm sốt ruột.
Ngày mai nhất định , giấy xin phép cô cũng xin xong, hơn nữa lúc ăn cơm tối Dì Từ còn ho một chút bọt m.á.u nhạt, Ngụy Chiêu Chiêu dù thế nào cũng thể chần chừ thêm nữa.
"Không , , là ..."
Chút dũng khí mà Tiểu Trương khó khăn lắm mới lấy chực tuôn đến miệng thì bỗng một tiếng gầm phẫn nộ vang lên: "Hai đang cái gì thế?"
Ngụy Chiêu Chiêu sửng sốt, giật vội giấu nhẹm mớ tiền và tem tay , cô nuốt nước bọt, nơm nớp lo sợ sang.