Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Vương càng luống cuống hoảng loạn. Ban nãy bà quả thực dùng sức, nhưng sức lực của phụ nữ rõ ràng mạnh mẽ gồ ghề hơn nhiều. Lúc mụ níu tay, bà gần như ghì c.h.ặ.t đến cứng ngắc cả chẳng nhúc nhích nổi một li!
Bà xách giỏ xổm thụp xuống rạp mặt Dì Từ, hùng hổ tóm lấy dì lôi xềnh xệch: "Mụ bớt giở trò giả thần giả quỷ ! Mụ là dân ruộng quê, sức trâu sức bò như thế mà dễ dàng xô ngã á? ứ thèm tin cái trò l.ừ.a đ.ả.o của mụ!"
Thím Béo toan vung tay gạt Thím Vương , thì Dì Từ với tốc độ sấm sét kịp bưng tai, mượn thế sức lực của Thím Vương lôi tuột bàn tay bà giáng mạnh . Rơi mắt những kẻ xem, quang cảnh đó y hệt như Thím Vương đang dùng sức đ.á.n.h đập dì thê t.h.ả.m.
Thím Béo tức điên ruột: "Vương Diễm, chị rửng mỡ sinh nông nổi dứt cái thói lưu manh hèn hạ hả?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Thím Vương tức đến phát rồ phát dại: " thật sự oan ức mà, là do mụ tự tóm lấy tay kéo ! Không tin mở to mắt mà xem!"
Bị cơn giận cho mờ mắt, bà ngớ ngẩn vươn tay , ý đồ thị phạm cho thấy phụ nữ nhà quê lôi kéo bà bằng cách nào.
Dì Từ con lừa để hùa theo màn kịch rẻ tiền của bà ? Bà vẻ mặt phẫn nộ cùng cực thể nhịn nhục nổi nữa. Dì bật phắt dậy lôi tuột Thím Vương quật ngã nhào xuống đất, hùng dũng dạng chân đè lên bà .
Phen bà đ.á.n.h trả, chắc coi là nhà quê man rợ nữa nhỉ?
Dù thì Dì Từ cũng ù ù cạc cạc chẳng thấy gì sất. Cứ thế bà dùng cả khối cơ thể to lớn đè bẹp dí Thím Vương cho nhúc nhích, hai tay vung vẩy giáng những cái tát trời giáng xuống mặt bà . Tuy nhiên dì cũng khôn khéo đến mức thèm né tránh đôi tay của Thím Vương đang cào cấu loạn xạ đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-197.html.]
Đằng nào thì cũng chỉ rách chút da chảy xíu m.á.u, đau đớn tê tái bằng mấy cái bạt tai nổ đom đóm mắt cơ chứ?
Hơn nữa, nếu chỉ nước đ.á.n.h mà chẳng mất sợi lông chân nào, thì dẫu cho đối phương tay cũng chẳng thể rũ sạch tội mà lý luận cho qua chuyện .
Lúc Ngụy Chiêu Chiêu , cả khu nhà tập thể loạn cào cào, mà ngay cửa nhà cô nữa chứ.
Chẳng cần Ngụy Chiêu Chiêu hỏi, thím kể luôn sự tình cho cô:
"Người nhà cháu và thím Vương đ.á.n.h cửa nhà cháu kìa, mới tách xong, cháu mau xem thử !"
Ngụy Chiêu Chiêu xong suýt thì đ.á.n.h rơi cả hộp cơm tay, cô vội vàng siết c.h.ặ.t lấy hộp cơm, chạy hớt hải trong.
Sáng nay thím Vương và Trần Cường vu khống như thế mà Ngụy Chiêu Chiêu vẫn thể giữ bình tĩnh, mà giờ phút cô đỏ hoe cả mắt vì sốt ruột. Thím Béo thấy cô tới vội mở đường, gạt sang một bên nhỏ giọng an ủi bên tai cô: "Không ."
Lòng Ngụy Chiêu Chiêu an tâm hơn một chút, cô ném cho Thím Béo một ánh mắt đầy hàm ơn lao v.út qua. Những ngón tay siết c.h.ặ.t hộp cơm, dáng vẻ chuẩn sẵn sàng dùng nó gạch ném luôn .
Chạy tới nơi, thấy Dì Từ đầu tóc rũ rượi, mặt đầy vết móng tay mà Ngụy Chiêu Chiêu suýt bật . Tay cô càng siết c.h.ặ.t hơn, hai mắt đỏ hoe quanh tìm : "Thím Vương, dám dám chịu ? Thím đây cho !"