Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng nhạo của càng thêm vang dội, hết tràng đến tràng khác, nối ngớt.
Thím Vương thật sự chỉ đập đầu c.h.ế.t quách cho xong. Nỗi nhục nhã hết đến khác vả thẳng mặt, cho dù tim bà bằng sắt đá cũng thể giả điếc vờ như chẳng thấy gì.
Cứ nghĩ đến một tràng vô nghĩa ban nãy van xin nhầm , nhận mụ nhà quê điếc lòi thì bà vô phương cứu chữa. Cơn tức giận của Thím Vương bùng lên, bà cáu kỉnh gầm lên với Dì Từ: "Thôi thôi, liên quan đến bà nữa, chui nhà !"
Dì Từ dẫu hiểu, nhưng thái độ cũng đủ đối phương đang trút giận lên đầu . Sắc mặt bà cũng sa sầm . Bà bước tới giữ c.h.ặ.t lấy Thím Vương, vung tay hiệu bằng thủ ngữ: Bà năng cho cẩn thận.
Lúc tới đây bà tự nhủ với bản , sống ở trong đại viện nhà , bà chính là đại diện cho gia đình đẻ của Ngụy Chiêu Chiêu. Không sinh sự nhưng tuyệt đối sợ sự, nếu sẽ chà đạp coi khinh!
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Bà khinh miệt rẻ rúng cũng chả hề hấn gì, chủ yếu là sợ ảnh hưởng đến Chiêu Chiêu nhà bà thôi.
Câu thủ ngữ vô cùng đơn giản, đến Thím Vương cũng dư sức hiểu ý. Bà nhủ thầm: Vừa nãy lúc khúm núm hạ thì mụ giả đò ngu ngơ chẳng hiểu mô tê gì. Sao bây giờ mới gắt lên thì mụ như thể hiểu tuốt tuồn tuột thế ?
Thím Vương tức khắc nảy sinh nghi ngờ: Chẳng lẽ mụ đàn bà đang bày trò trêu bỡn bà ? Đích thị là mụ rành rành, chỉ là câm thôi. Chẳng qua là mụ những lời giải thích nên mới giả đò đui điếc đúng ?
Nghĩ tới đó, Thím Vương cảm thấy chẳng cần giữ thể diện bề ngoài giả tạo gì nữa. Đám căn bản loại mà bà thể dùng dăm ba câu là thông não . Rõ ràng là rắp tâm hùa ức h.i.ế.p gia đình bà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-196.html.]
nể nang kiêng dè cho cái mạng của thằng Trần Cường nhà , Thím Vương vẫn ngậm bồ hòn ngọt thêm gì nữa. Bà dùng sức xô mạnh Dì Từ một cái toan bỏ .
Dì Từ dẫu tính nết hiền lành, nhưng nghĩa là bà dễ bắt nạt. Cái xô của Thím Vương so với những cú va chạm của ruộng quê thì chẳng bõ bèn gì. Dì Từ dù đang ốm đau vẫn lực lưỡng vạm vỡ hơn Thím Vương gấp vạn . bà tuyệt đối định ngậm đắng nuốt cay lủi thủi . Lại càng để thiên hạ dè bỉu nghĩ rằng nhà đẻ của Chiêu Chiêu là chỗ bạ ai cũng thể trèo lên đầu lên cổ.
Dì Từ nương theo lực đẩy đó mà vật ngã lăn đất, phô dáng vẻ vô cùng đau đớn khó ở.
"Vương Diễm! Chị xem chuyện chị kìa!"
Vừa thấy Dì Từ ngã phịch xuống, Thím Béo lao v.út đến đỡ dì dậy, tiện tay chặn đường cho Thím Vương chuồn mất.
Thím Vương đầu thì hỡi ôi. Dì Từ nãy còn cao to lù lù chình ình mặt, giờ xoài xõa rượi mặt đất, một tay ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c trông như thể sắp hấp hối đến nơi.
Bà sốt sắng tru tréo lên: "Rõ ràng ban nãy đẩy nhẹ hều, ăn vạ đấy!"
Tới nước chẳng cần Thím Béo tay, một bà thím khác xông tới chỉ trích: " Tiểu Trương đồn ầm lên là họ hàng nhà Đoàn trưởng Quý lên đây chữa bệnh. Sao chị dám giở thói côn đồ đ.á.n.h cả bệnh thế?"