Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chính Dì Chu cũng ngờ rằng bốn chữ "ân oán cá nhân" mà dì vạch trần đại đ.á.n.h trúng tim đen của Ngô Hải Yến và Triệu Quế Hoa. Nghe xong câu đó, sắc mặt hai lập tức đổi.
Lý Hồng vội vàng hòa giải, lớn tiếng mắng Ngô Hải Yến và Triệu Quế Hoa: "Hai cô cái trò gì thế? Ăn kiểu gì đấy? Còn mau xin hai nữ đồng chí ! Chuyện Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu bôi nhọ chỉ một hai thấy. Nếu các cô vẫn ngoan cố bênh vực kẻ sai trái trong một sự việc rõ rành rành, thì chứng tỏ hai cô thích hợp với công tác vì phụ nữ!"
Thím Vương vốn dĩ thấy bênh vực thì định phụ họa theo lời hai cô , giờ một tiếng mắng của Chủ nhiệm Lý Hồng cho sợ đến mức dám hé răng.
Dì Lưu vẫn nguôi giận: "Với thái độ việc như thế , các cô cũng công khai xin !"
Lúc chỉ Ngô Hải Yến và Triệu Quế Hoa hoảng hốt, mà ngay cả Lý Hồng cũng . Bà đành nhẹ giọng khuyên bảo: "Chị Lưu , trong lòng chị bênh vực nhân viên nữ của nhà ăn . nể tình hai cô mới phạm đầu, chúng cứ lùi mỗi một bước nhé. Chuyện sẽ bắt hai cô bản kiểm điểm bảo đảm là xong, chị thấy ?"
Không do địa vị của Hội Liên hiệp Phụ nữ thấp, ngược , chính vì Hội Liên hiệp Phụ nữ trao quyền hạn cao nên cũng gánh vác những nghĩa vụ và trách nhiệm tương xứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-184.html.]
Thế nhưng từ sự kiện mấy năm , những tổ chức quyền lực càng cao thì càng thận trọng trong từng lời ăn tiếng . Tuy đây là bộ đội, nhưng bắt xét xử nghiêm ngặt thì cũng chỉ cần một câu , một lời tố cáo, một bức thư nặc danh là đủ.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Thím Vương chỉ là một bà nội trợ hiểu gì, nhưng hai thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ mà hiểu ?
Giờ phút , Lý Hồng chỉ mong phía bên giơ cao đ.á.n.h khẽ, nếu việc công khai xin chắc chắn sẽ phần nào ảnh hưởng đến độ uy tín của tổ chức Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Thấy Dì Chu và Dì Lưu đều im lặng, Lý Hồng khấp khởi mừng thầm, tranh thủ rèn sắt khi còn nóng: "Chúng cũng đừng căng quá ? Hai đồng chí của chúng đây đều chẳng quen gì cô bé Ngụy Chiêu Chiêu đó, nên đương nhiên thể ý nhắm cô bé . Hơn nữa, thường ngày đều tận tâm việc, các chị cũng thấy rõ điều đó nên mới tới tìm Hội Liên hiệp Phụ nữ ngay từ đầu chứ. Hay là chuyện cứ xin riêng tư với là , ?"
Dì Chu vốn dễ mủn lòng nên xuôi xuôi, nhưng vẫn dám tự quyết định mà sang Dì Lưu.
Thế nhưng trong lòng Dì Lưu chẳng thể nuốt trôi cục tức : "Chủ nhiệm Lý, cô là đầu ở đây. Cô cũng là hai nữ đồng chí m.á.u mủ ruột rà quen gì với Chiêu Chiêu nhà chúng đúng ? Vậy để thẳng thế , họ là nữ đồng chí, còn là nữ đồng chí của Hội Liên hiệp Phụ nữ. Vậy mà dù quen một nữ đồng chí khác, họ thể bóp méo sự thật trắng trợn như thế. Vậy thì khác sẽ ? Các cô là những nữ lãnh đạo do tổ chức bầu để bảo vệ chúng . Nếu đến các cô còn đ.â.m lưng một nữ đồng chí vô tội, thì chúng còn tin tưởng ai nữa?"