Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhỡ khai thì ?
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trong mắt Trần Cường bất chợt lóe lên tia sáng xảo trá.
Nếu diễn theo kịch bản của , Ngụy Chiêu Chiêu chẳng sẽ cõng lưng cái tiếng quyến rũ ?
Ngụy Chiêu Chiêu nổi tiếng trong bộ đội, nhiều thằng đàn ông kết giao với cô, trong đó thiếu mấy chức tước kiểu đội trưởng, liền trưởng các kiểu, thậm chí kẻ đồn Khương Ân Minh hình như cũng ý với cô.
Trần Cường tự tri minh, bản thua xa bọn họ nên vốn chỉ cầu tới ăn mấy bữa ngắm cô một lát là đủ mãn nguyện .
nếu thanh danh của cô tan nát thì ? Mà là tan nát vì cơ chứ?
Mẹ từng dạy, thứ trân quý nhất của đàn bà chính là thanh danh. Thanh danh rách nát là coi như đời vứt .
Nếu Ngụy Chiêu Chiêu bôi tro trát trấu, đó bố thí cho cô chút tình ý, một con ranh mười chín tuổi ngơ ngáo quê mò lên lẽ nào c.ắ.n câu?
Trần Cường mấp máy môi, rũ mí mắt xuống: "Sờ . Lần nào đến đây lấy cơm, đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu cũng sờ tay ."
"Cậu cái gì thế hả?" Thím Chu sửng sốt kinh hoàng. Ban nãy thím ngay bên cạnh rõ mồn một, gì chuyện sờ mó sờ miết cái gì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-175.html.]
Nếu Thím Vương mở mồm bảo sờ thấy, thím còn thể chê bà quáng gà.
Đằng chính miệng Trần Cường thốt là sờ thật, thím Chu suýt thì ngã ngửa.
Thím lập tức kéo Ngụy Chiêu Chiêu lưng che chắn, hùng hổ như gà ấp con, trừng mắt giận dữ: " thấy rõ rành rành, đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu nhà chúng chạm còn thèm chạm lấy nửa đầu ngón tay!"
Đồng đội chung đội với Trần Cường hóng chuyện bên cạnh cũng tọc mạch thì thào: "Thật hả Trần Cường? Đêm qua chẳng còn sùi bọt mép kêu ca đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu với vài câu lấy lệ ? Thế thì cô chủ động sờ tay ? Cậu hoa mắt thế?"
Vốn dĩ Trần Cường xong cũng thấy trong lòng hư , nay đ.â.m chọc nên lập tức phát khùng: "Hôm qua cố tình đ.á.n.h lảng đấy, là do mấy ! Hôm nay đến còn hiểu lầm nên mới rành mạch, lên tiếng mà !"
Anh liếc Ngụy Chiêu Chiêu một cái. Ngụy Chiêu Chiêu núp lưng thím Chu vẫn điềm nhiên , bình lặng như mặt hồ nước đọng, chẳng chút gợn sóng.
Trần Cường lảng mắt : "Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu, xin cô. Chuyện cũng hết cách, so cô với thì dĩ nhiên quan trọng hơn ."
Đám đông bu hóng lúc còn chẳng tin, giờ xong câu thì đ.â.m bán tín bán nghi. Bởi lẽ gì thằng nào đem ruột đùa cợt bình phong?
Hơn nữa là, nếu đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu thật sự vô tội, tại còn chịu nhảy choi choi lên gân cổ mà cãi lý? Phụ nữ con gái bình thường mà dội gáo nước bẩn oan ức thế thì kiểu gì chẳng l.ồ.ng lộn đòi nhảy sông tự t.ử để chứng minh trong sạch, cớ Ngụy Chiêu Chiêu ...?
Doanh trưởng Lý Chí Cương tít cuối hàng chờ chứng kiến bộ vở diễn, ruột gan rối bời. Dĩ nhiên là đặt trọn niềm tin Ngụy Chiêu Chiêu. Chỉ cần Ngụy Chiêu Chiêu ném cho một câu, dù chỉ là một lời mếu máo, sẵn sàng túm cổ lôi xềnh xệch cái thằng lính Trần Cường thuộc đại đội quản lý ném ngoài ngay tắp lự!