Nếu như cô thực sự từng gặp chuyện gì , cứ ăn đồ ngon, ngủ một giấc thật sâu là sẽ khỏe ?
Ngày hôm , thấy tiếng động bên cạnh, Ngụy Chiêu Chiêu lập tức thức dậy. Kể từ khi , trong lòng cô lúc nào cũng như sợi dây đàn kéo căng, chỉ sợ trễ.
Dù đó thím Lưu muộn một chút cũng , nhưng dạo thực đường đông khách, bây giờ còn ai dám đến muộn nữa.
Chỉ là trong cơn ngái ngủ, cô cứ ngỡ đang ở trong phòng riêng. Lúc mò mẫm trong bóng tối để tìm quần áo, kèm theo tiếng "xoạch" của một vật gì đó rơi xuống, cô vươn tay về phía , bất ngờ sờ một mảng thịt cứng nóng rực.
Hơi quen quen nhỉ?
Ngụy Chiêu Chiêu vô thức bóp bóp, mặt tự nhiên lộ ba phần do dự, ba phần chần chừ và mười phần vui vẻ.
Sáng sớm ngày , thứ còn giúp tỉnh ngủ hơn bất cứ cái gì chứ!
"Sờ đủ ?"
Giọng của Quý Hựu vang lên trong bóng tối lạnh lẽo y như ma quỷ, khiến Ngụy Chiêu Chiêu giật hét toáng lên.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Xoẹt."
Que diêm xẹt lửa, ngọn đèn dầu cũng bừng sáng.
Thật trong khoảnh khắc nãy, Ngụy Chiêu Chiêu nhận đó là Quý Hựu . Chỉ là khi thấy gương mặt tuấn tú, tĩnh lặng pha chút lạnh lẽo , cô vẫn vội vàng lảng mắt chỗ khác: " xin ..."
Ngay cả câu " cố ý " Ngụy Chiêu Chiêu cũng chẳng còn mặt mũi nào mà .
Nói một câu thì chột một cái, thêm câu nữa thì chỉ tự đ.ấ.m một phát.
Cứ thử điểm xem mấy ngày nay xảy bao nhiêu : sờ n.g.ự.c, ôm ấp, hôn dái tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-166.html.]
Nếu Ngụy Chiêu Chiêu còn dám cố ý với vẻ mặt vô tội đến thế, thì chính cô cũng tự chỉ mặt mà c.h.ử.i một câu:
Mặt dày vô sỉ!
Cô lờ mờ cảm thấy chỉ đơn thuần là háo sắc thôi. Nếu thì cớ gì sờ thấy đồ lạ mà buông tay, lúc ôm thấy sai sai cũng lùi ngay lập tức?
Không , như thế thì tệ quá mất!
Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu , cô bỏ lỡ mất cái thế kỷ hai mươi mốt - thời gian thuận lợi nhất để một nữ sắc lang . Ở cái thập niên 70 mà giở trò lưu manh là tống tù đấy!
Đang lúc tự củng cố tâm lý xong xuôi, Quý Hựu bỗng lên tiếng: "Không , quen ."
Ngụy Chiêu Chiêu suýt nữa thì sặc nước bọt.
Quen, quen á?
"Nam Bồ Tát?"
Cái thói ruột để ngoài da, toạc móng heo luôn khiến Ngụy Chiêu Chiêu rơi tình thế hổ, cô thấy cả đời chẳng sửa mất. Cô đang định mượn việc bận rộn treo tấm rèm ban nãy tìm quần áo lỡ tay giật rơi xuống để né tránh ba chữ , nhưng đối phương dường như định buông tha cho cô:
"Nam Bồ Tát là gì?"
Ngụy Chiêu Chiêu treo rèm lên đàng hoàng. Không thấy mặt Quý Hựu nữa nên cảm giác áp bức cũng bớt . Máu trêu đùa trong cô tự nhiên nổi lên: "Chính là kiểu đàn ông trai, cơ bắp cuồn cuộn, cứ để mặc cho sờ, ."
"Xoạch!"
Tấm rèm ngay lập tức giật tung . Quý Hựu đột ngột tiến sát gần. Khi ngủ chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, những múi cơ bắp khiến sôi m.á.u hiện lên rành rành sót một li: "Cô sờ qua ai, qua ai ?"