"Được, cháu chẳng buồn cãi với thím. Dù lát nữa thím cứ mở ví mà xem, đồng chí Trần Cường nhà thím đúng là vung tiền như rác đấy!"
Chuyện trong bộ đội thành trò , Tiểu Trương lái xe buồn run cả .
Bảo xưa vung ngàn vàng chốn lầu xanh đành, đây ăn cái bữa sáng thôi mà chơi lớn gớm.
Thím Vương tức giận nhảy dựng lên tại chỗ. Xung quanh bà thím trêu: "Thím Vương, thằng con thím định ăn sập cái nhà ăn đấy ?"
Thím Vương gân cổ cãi: "Không đời nào! Trần Cường nhà hôm nay ăn no mới , thằng Tiểu Trương chắc chắn là đang ăn ốc mò!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trùng hợp , lúc Ngụy Chiêu Chiêu cũng tan . Người nhà ăn ăn tối thường đông bằng buổi sáng và buổi trưa, nên tối đến sẽ đóng vài cửa sổ bán hàng, do đó cũng luân phiên về sớm.
Thấy cô gái nhỏ về đến, bà thím liền lên tiếng hỏi: "Chiêu Chiêu , cô con trai nhà Thím Vương ? Cô ở nhà ăn chắc gặp chứ?"
Ngụy Chiêu Chiêu khựng bước, chẳng hiểu mô tê gì. nghĩ một lúc, thấy cũng chẳng gì giấu giếm: "Đồng chí Trần Cường ạ? Cháu ấn tượng, sức ăn của đặc biệt lớn luôn!"
Nói xong, Ngụy Chiêu Chiêu đang vội xem Dì Từ nên rảo bước về phòng. Lúc khép cửa , bên ngoài vang lên một trận ồ. Cô cau mày nhưng cũng chẳng bận tâm.
Đám đàn bà lúc nào cũng vô vàn chuyện buôn dưa lê bán dưa chuột, Ngụy Chiêu Chiêu chẳng hứng thú tham gia, thà đóng cửa sống những ngày tháng thanh tịnh cho khỏe.
Vừa đến nhà, một mùi thức ăn thơm lừng bay từ bếp. Mắt Ngụy Chiêu Chiêu sáng rực, xách cái túi đựng ba hộp cơm nhôm chạy thẳng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-154.html.]
Ký ức sâu thẳm trong đầu mách bảo cô, mùi thơm chắc chắn là Dì Từ đang nấu cơm.
Trong bếp khói bay mù mịt, qua cái cửa sổ nhỏ thông cũng tan nổi. Chỉ lờ mờ thấy một bóng đang chồm hổm kéo bễ lò rèn.
Sự kích động trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu cũng dâng trào theo tình cảm của nguyên chủ. Cô chạy chậm tới, từ phía ôm chầm lấy Dì Từ, còn thiết cọ cọ cằm tai nọ.
Khi còn nhỏ, nguyên chủ cũng . Ngụy Chiêu Chiêu vốn coi trọng tình cảm gia đình như báu vật, nên cô cũng bất giác theo hành động đó.
" mà, tóc của Dì Từ trở nên chọc thế ?"
Ngay khi cả Ngụy Chiêu Chiêu áp sát , thể Quý Hựu lập tức cứng đờ. Toàn bộ trọng lượng của cô gái nhỏ đều dồn cả lưng , thậm chí cô còn thơm nhẹ lên tai nữa.
Cảnh tượng âu yếm cọ xát thế , cả đời Quý Hựu từng tưởng tượng , huống hồ là thấy khác .
Anh từng phác họa tương lai, càng yêu và thích rốt cuộc tư vị gì. hiện tại một cô gái nhỏ mềm mại ôm lấy như , yết hầu Quý Hựu lăn lộn, cánh tay buông thõng xuống, nỡ đẩy cô .
Cho dù thể cô nhận nhầm , bản cũng mới bước . Ở nhà khách để tiết kiệm tiền, Dì Từ đều dùng bếp chung để nấu ăn, thức ăn thừa vẫn còn ít, dĩ nhiên bà nỡ vứt , vì thế bà tự nấu ăn ở nhà.
đợt ốm dai dẳng, sức lực bà yếu hẳn. Quý Hựu ở ngoài bà hì hục kéo bễ mãi mà thấy tiếng lửa bén, bèn phụ một tay, để Dì Từ nghỉ ngơi.