Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỏi han vài câu về tình hình của Quý Hựu và Ngụy Chiêu Chiêu xong, Quý Hựu khéo léo chuyển đề tài sang bệnh tình của bà.
Dì Từ vốn định xua tay tỏ ý , bệnh viện còn chẳng tìm bệnh, nhưng nghĩ ngợi một lát, bà vẫn dùng ngôn ngữ ký hiệu diễn tả đại khái sự việc.
Bà ho dai dẳng mãi khỏi. Ban đầu tưởng cảm lạnh nên bận tâm, cứ ho rả rích hơn một năm trời, ho đến tức n.g.ự.c mới mấy con trai ép lên Thủ đô.
Tới bệnh viện mấy xét nghiệm vẫn kết quả, Dì Từ vốn định về luôn. mấy đứa con trai gọi điện kể cho Mẹ Ngụy, Mẹ Ngụy mắng cho bà một trận nên bà đành ở .
Nói đến đây, cả Dì Từ trở nên đầy phẫn nộ. Bà bày tỏ vốn chẳng bệnh tật gì lớn lao, ở đây chẳng lãng phí tiền bạc ? Lại còn phiền hai vợ chồng trẻ.
Quý Hựu an ủi bà đừng lo, cứ coi như lên Thủ đô chơi vài ngày. Đợi nghỉ phép sẽ dẫn bà dạo.
Dì Từ đương nhiên mừng rỡ vô cùng. Trong lòng dân Hoa Quốc ai mà chẳng một giấc mơ Thủ đô, lên Thủ đô một chuyến, ngắm Thiên An Môn, leo Vạn Lý Trường Thành, thế mới gọi là uổng công.
Bà thấy bộ dạng và sự quan tâm của Quý Hựu chẳng giống đang diễn chút nào, trong lòng khỏi cảm thấy lẽ mấy bà chị em của lo xa quá chăng?
Tuy nhiên để cho chắc ăn, bà vẫn hỏi một câu: Hai đứa định bao giờ sinh con?
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trong khu nhà bộ đội cái gì cũng thiếu, duy chỉ thiếu những kẻ thích hóng hớt, tọc mạch. Ngay khi Dì Từ bước xuống từ xe Jeep, thi ném ánh mắt dò xét về phía bà, còn ríu rít xì xào bàn tán điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-152.html.]
Dì Từ khó tránh khỏi cảm thấy gò bó, nhưng nghĩ tới chuyện đây đều là hàng xóm của Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu. Tục ngữ câu bán em xa mua láng giềng gần, vợ chồng trẻ gặp khó khăn gì thì cũng nhờ họ tay giúp đỡ cho nhanh. Vậy nên bà mỉm hiền hòa với .
Thím Béo quan hệ khá với Ngụy Chiêu Chiêu nên cũng mạnh dạn mở miệng hỏi Quý Hựu: "Đoàn trưởng Quý, đây là họ hàng nhà ?"
Quý Hựu gật đầu: "Vâng, Dì của cháu, lên đây chơi vài ngày ạ."
Những chuyện khác Quý Hựu cũng chẳng thêm. Đám thím rành quá , mồm mép tép nhảy, nếu bà lên đây khám bệnh thì khéo xúm hỏi han Ngụy Chiêu Chiêu đủ thứ đời.
Tiểu Trương thấy Quý Hựu sắp đóng cửa mới lấy hết can đảm vọng : "Đoàn trưởng Quý, việc gì cứ gọi em nhé! Nếu đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu đưa Dì thì cứ ới em một tiếng là !"
Quý Hựu suýt thì bật vì tức, trừng mắt Tiểu Trương: "Hôm nay vất vả ."
Tiểu Trương gãi gãi đầu, hiểu thấy trong mắt Đoàn trưởng vẻ gì đó oán giận?
" mà oán giận cái gì chứ?"
Cậu định xe rời thì Thím Vương gọi giật : "Ối chà, Tiểu Trương cũng nhắm trúng cái cô Chiêu Chiêu nhà ? bảo cô bé đó giờ là nổi tiếng trong bộ đội các , mê đắm bao nhiêu cơ đấy! Cứ như Đát Kỷ thời xưa ! Có điều thích , nhưng thích mới là chuyện chứ?"