Chỉ một câu đơn giản mà mắt Ngụy Chiêu Chiêu suýt nữa thì b.ắ.n bong bóng màu hồng.
Đàn ông cuốn hút nhất là khi nào?
Tất nhiên là lúc sảng khoái vung tiền !
Ngụy Chiêu Chiêu cuối cùng cũng hiểu vì truyện tổng tài bá đạo hút khách đến . Cứ cái câu "Cầm lấy, cứ quẹt thoải mái!" chữ nghĩa thì thấy bình thường, nhưng khi chuyện chiếu đời thực, đáy lòng cô thực sự rung động vô cùng.
cô thể mặt dày ở nhà của Quý Hựu tiêu tiền của chứ?
"Em, em ..."
Quý Hựu cô định gì. Anh cầm lấy chiếc mũ bàn đội lên, kéo sụp vành mũ xuống: "Lặn lội đường xa tới tận Thủ đô khám bệnh thì chắc chắn vấn đề dễ giải quyết . Nhà khách bên đó thiết sưởi ấm, đón Dì về ."
Chưa hết câu, Ngụy Chiêu Chiêu tiếng đóng cửa phòng. Cô vội vàng chạy theo, đặt tay lên tay nắm cửa, nhưng mãi đến khi cửa lớn bên ngoài đóng cô vẫn mở cánh cửa .
Cô ngoảnh mặt , ngọt ngào như một đứa trẻ cho kẹo.
"Quý Hựu thật đấy!"
Tài xế Tiểu Trương lái xe chờ sẵn bên ngoài, thấy Quý Hựu bước liền vội vàng dập điếu t.h.u.ố.c: "Nhanh thế ạ Đoàn trưởng Quý?"
Sĩ quan hút t.h.u.ố.c trong bộ đội ít, ngay cả Thủ trưởng Khương cũng mãi mới cai. Duy chỉ Quý Hựu là dính dáng đến cả rượu lẫn t.h.u.ố.c lá.
Có điều cũng chẳng bao giờ yêu cầu khác hút t.h.u.ố.c mặt .
"Chuyện mua đồng hồ manh mối gì ?" Lên xe xong, Quý Hựu thuận miệng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-150.html.]
Tiểu Trương vội hề hề đáp: "Có ạ! Thế mới bảo Đoàn trưởng đỏ mà! Anh dặn em, lúc lên thành phố em tạt qua Trung tâm thương mại Bách hoá hỏi thăm luôn. Người bảo sáng nay sẽ về một lô đồng hồ hiệu Longines. Hàng hiếm đấy nhé! Em vội bảo giữ cho em một chiếc. Đoàn trưởng, xem mua luôn bây giờ ?"
Quý Hựu nhạt giọng "ừ" một tiếng.
Tiểu Trương tính Đoàn trưởng Quý là thế nên cũng để bụng. Hơn nữa cũng từng gặp cô em họ của Đoàn trưởng vài , xinh tuyệt trần, giờ chuyện đó đồn ầm khắp cả doanh trại .
Cậu , đương nhiên cũng quen. Nhất là nữ đồng chí đó xuất từ nông thôn, bảo gia đình khó khăn nên mới gửi đến đây tìm việc, Tiểu Trương càng thấy trong lòng dâng lên niềm hy vọng.
"Thế mua đồng hồ nhé? Đoàn trưởng, mang tem theo ? Chỗ em đây!"
Quý Hựu vốn đang ngoài cửa sổ, Tiểu Trương liền đầu , đôi mắt sâu thẳm đen kịt: "Mang ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Hơn nữa mua đồng hồ cho Ngụy Chiêu Chiêu, tên Tiểu Trương xum xoe cái gì?"
Dù rõ ánh mắt của Quý Hựu, nhưng chỉ giọng điệu Tiểu Trương cũng thấy rợn rợn. Cậu rụt cổ , gượng hai tiếng: "Mang thì , mang thì ."
Quý Hựu thu hồi tầm mắt, trong lòng bực bội.
"Sao từng từng một cứ như đều hứng thú với Ngụy Chiêu Chiêu thế nhỉ?"
Đồng hồ Longines đúng là đồ , chế tác tinh xảo, kiểu dáng cũng hơn hẳn các loại đồng hồ truyền thống.
Quý Hựu hài lòng, liền rút tiền mua.
Thấy Quý Hựu tay hào phóng, Tiểu Trương nhịn chép miệng: "Đoàn trưởng, em lắm lời , đối xử với em họ thật đấy, cái đồng hồ hai trăm đồng bạc bảo mua là mua luôn."