Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:20:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" đấy, Doanh trưởng Khương, em bao giờ thấy dày cả!"

Bị cấp bóc mẽ, gương mặt thanh tú của Khương Ân Minh lập tức đỏ bừng bừng. Anh , gắt khẽ một tiếng "Ngậm miệng!" hiệu chào Ngụy Chiêu Chiêu, chuẩn chuồn thẳng.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng gọi giật : "Đồng chí Khương Ân Minh, đợi chút !"

Trái tim Khương Ân Minh hẫng một nhịp. Anh lập tức dừng bước, môi khẽ nhúc nhích, giọng run rẩy: "Có chuyện gì ?"

Có trời mới lúc trong lòng căng thẳng nhường nào.

cũng thừa, cái đám cấp đang chực chờ xem trò của đấy. Nhìn cái bộ dạng nhịn của đám đó kìa. Còn Khương Ân Minh chỉ đành ngây ngốc Ngụy Chiêu Chiêu.

Ngụy Chiêu Chiêu thấy vẻ mặt cam chịu của Khương Ân Minh như thể chờ cô phán xét, cũng cảm thấy khó hiểu. Cô chẳng để tâm tới lời của đám , cũng tưởng chỉ đang trêu Khương Ân Minh ăn nhiều.

Anh đúng là ăn nhiều mà!

Cô gói ghém cẩn thận chiếc túi giấy thấm dầu bọc sẵn, đưa cho Khương Ân Minh: "Anh thể giúp đưa cái cho họ ? sợ lát nữa tới thì thực đường hết bữa sáng ."

Bên trong là một cái bánh bao và một cái bánh hoa tiêu. Ngụy Chiêu Chiêu ngẫm nghĩ một lúc, nhét thêm một cái màn thầu . Sáng ai cũng ăn khỏe thế , chẳng rõ do huấn luyện sớm mệt quá .

Bánh bao và bánh hoa tiêu là đồ do Ngụy Chiêu Chiêu và bác Trần cùng buổi sáng, chỉ cung cấp ở ô cửa sổ dành cho lãnh đạo. Ngụy Chiêu Chiêu gói sẵn từ sớm, còn cố tình chọn hai cái to nhất.

Nghe xong, Khương Ân Minh ngẩn một giây, đón lấy thật nhanh: "Được."

Sao cứ nhớ thương mỗi ông họ của cô thế nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-148.html.]

Lông mi khẽ chớp, định bụng thêm gì đó, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu đang thoăn thoắt lấy đồ ăn cho tiếp theo .

Hóa , cô thực sự chẳng mảy may tò mò chuyện tại ăn sáng mà vẫn lết tới đây ăn thêm...

Khi Khương Ân Minh gõ cửa, sắc mặt Quý Hựu trầm xuống thấy rõ. Bản Khương Ân Minh cũng thấy thú vị, nhếch mép, tỏ vẻ bất cần: "Đoàn trưởng Quý đây là hoan nghênh ?"

Quý Hựu lười để ý, nhạt giọng đáp: "Có việc gì thì ."

Thấy bộ dạng phách lối phát ghét của Quý Hựu, Khương Ân Minh cũng nghẹn một cục tức trong lòng, nhưng ai bảo bây giờ đang là giờ việc, mà còn là cấp của Quý Hựu cơ chứ?

"Tên lẽ bình thường ở nhà cũng giở cái thái độ c.h.ế.t tiệt với cô ?"

"Với cái tính khí của Đoàn trưởng Quý, chừng ở nhà cũng chẳng hai câu t.ử tế nhỉ?"

Quý Hựu hiểu ngay ý tứ xách mé trong câu , khẽ : "Cậu cần ở nhà thế nào, cứ việc của ."

Khương Ân Minh im bặt ăn ngay quả đắng mà chẳng thể bật .

Anh là cấp , giờ đang .

Ném đồ trong tay về phía Quý Hựu, tuy Quý Hựu bất mãn với Khương Ân Minh nhưng tay bắt đồ nhanh.

Chưa đợi hỏi, Khương Ân Minh cũng lười nhiều với Quý Hựu, trong mắt ánh lên vài phần ngưỡng mộ: "Em họ nhờ đưa cho đấy. Người quan tâm thế mà ngày nào cũng xị cái mặt , chẳng cho ai xem."

 

 

Loading...